(VNGL – Truyện ngắn). Căn nhà nằm ở ven đường nên người ta dễ dàng nhìn thấy khi vừa đổ dốc. Một căn nhà nhỏ có mái lợp bằng tấm fibro, tường gạch không tô trát. Phía trước là một khoảng sân vừa đủ chỗ để vài chiếc xe máy. Nói chung, căn nhà không có gì đặc biệt ngoại trừ một tấm bảng hiệu khiến người ta chú ý: “Tiệm sửa xe của Thắng”, được viết nguệch ngoạc bằng sơn đỏ trên nền tấm tôn phẳng màu trắng. Ở con đường này, lưa thưa đôi nhà nên người ta chẳng cần phải dựng bảng hiệu để biết đó là tiệm sửa xe, chỉ cần cắm một chiếc cọc gỗ đặt lên đó một chiếc lốp xe bị hỏng thì người ta đủ biết, hay kỹ hơn thì làm tấm bảng nhỏ ghi hai chữ “sửa xe” là xong, đâu cần phải dài dòng văn tự. Gã này nếu không hâm dở thì thần kinh chắc cũng có vấn đề.
Gần đây, người chạy ngang con đường này nhìn thấy gã hì hục cơi nới không gian bên cạnh căn nhà. Mặc kệ. Hơi đâu để ý. Trừ khi mình có việc cần.
***
Thuận chạy xe chưa kịp lên tới đỉnh dốc thì tay lái loạng choạng. Tấp xe vào lề đường, anh bước xuống kiểm tra. Thôi xong! Xe bị thủng lốp. Cung đường vắng chẳng có mấy cái nhà. Lại do bọn “đinh tặc” ra tay. Thuận chửi đổng vài câu cho bỏ tức trước khi dắt xe xuống dốc. Chắc chắn dưới kia sẽ có một tiệm sửa xe và thể nào vào đó Thuận cũng sẽ nghe câu: Hư chân van rồi anh, phải thay ruột. Một chiếc ruột đểu sẽ được gắn vào trong xe với giá một trăm ngàn, bằng ba mươi đơn hàng Thuận phải “ship”. Bữa nay ngày gì mà xui quá không biết.
Thuận mới bắt đầu công việc này chưa đầy nửa tháng. Trước kia, Thuận làm cho một công ty sản xuất linh kiện điện tử nhưng từ ngày kinh tế gặp khó khăn, đơn hàng không có buộc lòng công ty phải cắt giảm một phần ba lao động. Thuận rơi vào trường hợp bị cắt giảm. Nhà ba miệng ăn, rồi tiền điện, tiền nước, tiền học cho con, tiền trọ,… Thuận không thể ngồi nhà trông vào đồng lương gần bảy triệu đồng làm công nhân may của vợ. Vậy là Thuận trở thành “shipper”.
Mới làm, chưa quen đường, quen việc nên số đơn hàng mỗi ngày Thuận giao không nhiều. Như cả buổi sáng nay tính đi tính lại chỉ mới giao được chưa tới hai mươi đơn hàng. Sáu mươi ngàn cả thảy chưa tính tiền xăng. Giờ thay ruột xe xem như mất một ngày công cốc.
Tiệm sửa xe hiện ra trước mắt Thuận. Không còn nghi ngờ gì nữa, là nó đây rồi. Biết nhưng vẫn phải ghé vào nếu không muốn dắt xe kèm theo cái thùng hàng thêm một, hai cây số nữa. Thuận thở hắt ra, cố gắng lấy lại vẻ mặt bình thường trước khi đưa xe tấp vào tiệm.
Gã vẫn hì hục đục đẽo không để ý tới vị khách vừa mới bước vào là Thuận. Cũng lạ. Thường thì những chủ tiệm sửa xe kiểu này sẽ ngồi chờ để đón “con mồi” chứ ai lại như gã. Hay là gã biết chắc mình chẳng thể đi đâu khác nên làm giá? Trời trưa, nắng gắt, không thể chờ thêm được nữa khi cái bụng đang sôi ùng ục, Thuận cất tiếng gọi:
– Anh ơi! Vá giùm tôi chiếc xe.
Không thấy gã ư hử buộc lòng Thuận phải gọi lần nữa:
– Anh ơi! Vá xeeee!
Đến lúc này gã mới quay mặt lại nhìn Thuận nở nụ cười trên khuôn mặt đầy vết sẹo:
– Xin lỗi chú em. Tôi đang làm dở tay nên không nghe thấy. Vá xe hả?
Khuôn mặt, cái đầu cắt trọc cộng thêm vài hình xăm trên người khiến Thuận có phần hơi sợ. Gã là thợ sửa xe hay một tay giang hồ đang chờ chặt chém? Nhưng đâu còn cách nào khác, Thuận đành phải gật đầu.
Gã nhanh chóng nhảy xuống đất, lôi thùng đồ nghề ra rồi bước đến chỗ chiếc xe của Thuận. Vừa tháo lốp xe, gã vừa lên tiếng hỏi Thuận:
– Chú em là “xíp bơ” hả? Nhà có gần đây không?
– Nhà em ở dưới này một đoạn thôi anh.
Thuận không dám trả lời nhà mình cách đây hơn hai chục cây số, chỉ sợ gã biết mình nhà xa sẽ càng “chém” đẹp. Mắt Thuận cũng không dám rời khỏi đôi tay của gã, biết đâu trong lúc mình không để ý gã lại “giở trò” hỏng thêm vài thứ khác thì nguy. Những câu chuyện về tiệm sửa xe ven đường như thế này Thuận đã được nghe và thấy quá nhiều.
– Ruột xe nát quá rồi không vá được, để tôi thay cho chú em cái ruột mới chở hàng cho an toàn.
Thuận im lặng. Mắt vẫn chăm chú nhìn vào từng động tác của gã.
Chừng mười phút sau, gã đứng dậy, quay mặt lại nhìn Thuận rồi nói:
– Xong rồi đó chú em. Hai mươi ngàn.
Thuận đứng hình mất vài giây trước khi ấp úng:
– Sao… rẻ vậy… anh? Em cứ tưởng…
– Tưởng tôi chặt chém chứ gì? Haha. Công tôi giúp, chỉ lấy tiền mua ruột xe. Cùng là dân lao động với nhau cả mà.
Thuận cười ngượng lấy tiền ra trả, không quên cảm ơn ông chủ tiệm. Ở đời, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong.
Thuận đi rồi, gã đưa mắt nhìn lên đầu dốc, miệng lẩm bẩm:
– Thắng. Mày sống khôn thác thiêng hãy giúp tao tìm ra kẻ đó.
***
Gã luôn tin rằng Thắng còn ở đâu đó trên đầu dốc chứ chưa đi khỏi. Thắng chết oan và những người chết oan thường không thể dễ dàng siêu thoát. Nhưng tại sao lại là Thắng mà không phải là gã? Ông trời quá bất công hay ông muốn đưa những người hiền lành, tử tế như Thắng sớm về với mình?
Hồi Thắng còn sống, tuy ở cùng thành phố nhưng bình thường hai đứa hiếm khi gặp nhau. Một phần vì ở cách xa nhau. Phần gã cũng không muốn ảnh hưởng nhiều tới Thắng. Vậy mà mỗi khi gã gặp chuyện, người đến với gã đầu tiên lại là Thắng. Mà số lần gặp chuyện của gã thì không phải ít. Lúc thì đánh nhau bị công an bắt,
Thắng phải tới làm đơn bảo lãnh. Khi thì đi “chăn kiến” vài ba năm, Thắng lại vất vả thăm nuôi. Mấy lần gã hỏi Thắng có thấy phiền khi có một người bạn như mình không? Cứ mặc xác gã. Đáp lại chỉ là nhăn mặt của Thắng kèm theo câu nói:
– Chắc kiếp trước tao mắc nợ mày nên kiếp này phải trả.
Gã cười:
– Thế thì xui cho mày rồi con ạ!
Thực lòng gã biết, Thắng nghĩ đến cái lần gã cứu mình hồi năm mười lăm tuổi nên hết lòng giúp đỡ. Mà cũng có gì đâu to tát, Thắng trượt chân xuống hồ, gã vô tình đi ngang qua nhìn thấy, lại biết bơi, thế là nhảy xuống cứu thôi. Gã cứu Thắng chỉ một lần duy nhất, còn Thắng lại cứu gã tới… vô số lần. Ở đời có mấy ai biết nghĩ như Thắng đâu. Ngay như họ hàng thân thiết hay đám anh em “xã hội” từng thề thốt đủ đường, khi cần thì ỉ ôi năn nỉ, đến khi gã gặp chuyện thì cứ như người không quen biết.

Gã không thể nào quên được buổi chiều hôm đó, Thắng bất ngờ gọi điện rủ gã về quê. Ừ thì đám giỗ nhưng có lẽ nó muốn gợi những ký ức ngọt ngào hồi xưa để mình hồi tâm chuyển ý? Ơ, mà biết đâu là thật. Thích thì nhích. Gã nhanh chóng chạy xe tới nhà Thắng để đón.
Từ thành phố về quê hơn trăm cây số, lại vượt qua những đoạn đường dốc quanh co nhưng điều đó đâu làm khó được gã. Đã quá quen với những trận “đi bão”, những lần “cắt đuôi”, gã vít ga xe lao đi vun vút… Thắng ngồi sau nhắc nhở:
– Chạy vừa vừa thôi mày. Tao còn vợ, còn con nữa.
– Haha. Ngồi sau xe tao mà mày sợ gì? Mà nếu như mày có sao thì cứ chuyển giao vợ con mày sang tao.
Gã không ngờ câu nói đùa của mình lại thành điềm gở. Khi xe vừa lên tới đầu dốc này thì một chiếc xe bán tải tạt ngang đầu xe. Không thắng kịp, gã đâm thẳng vào đuôi xe. Một tiếng “ầm” chát chúa vang lên.
Trong lúc thần trí còn tỉnh, gã nghe mấy câu loáng thoáng:
– Không phải là nó tụi bây ơi. Chết mẹ nhầm người rồi. Thôi dọt lẹ.
Cố gắng mở mắt, qua ánh đèn pha, gã chỉ kịp nhìn thấy vết bớt nằm sau gáy một người trong bọn họ. Manh mối duy nhất để gã có thể tìm ra đám người lạ mặt.
***
Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người hôm đó là ai, làm sao để tìm được thì Thắng lại biến mất. Cứ như là Thắng đang muốn đánh đố gã. Mà gã cũng không thể nhờ công an tiếp tục điều tra bởi có chứng cứ gì khác đâu ngoài cái vết bớt sau gáy, gã nhìn thấy khi thần trí không còn tỉnh táo. Vả lại kẻ có nhiều “vết đen” như gã thì nói có ai tin. Nhờ người không bằng nhờ mình. Gã sẽ tìm cách.
Sau một trăm ngày của Thắng, gã quyết định rời thành phố. Gã không về quê mà thuê một căn nhà nhỏ gần con dốc làm chỗ trú ngụ. Lấy nhà xong thì trời cũng chập tối, gã vứt đại chiếc ba lô vào góc nhà rồi cầm chai rượu đi lên trên đầu dốc.
– Thắng! Tao sẽ ở đây để mày khỏi phải cô đơn. Nhất định tao sẽ tìm ra đám chó đẻ đó để báo thù cho mày.
Nói xong, gã rưới một ly rượu xuống đất rồi tự mình uống cạn một ly. Cứ thế, mỗi đứa một ly, chai rượu hết lúc nào cũng không rõ. Uống xong, gã nằm vật luôn ra đất, cứ ngỡ bên cạnh mình là Thắng, giống như hồi hai đứa còn ở quê. Trăng mười sáu đã lên cao nhưng bị những đám mây che khuất không đủ để soi tỏ mặt người. Nhìn gã lúc này cũng mờ mờ ảo ảo không khác một bóng ma.
– Giờ này lấy đâu ra tiệm sửa xe nữa không biết? Cũng tại ông hết trơn. Đã kêu không đi rồi mà cứ cãi.
Tiếng cằn nhằn của ai đó giữa đêm nghe rõ mồn một khiến gã tò mò ngẩng đầu lên nhìn thử. Nơi lưng chừng dốc có hai người đang ra sức đẩy xe lên. Hình như là hai vợ chồng. Gã bật cười. Có khi không lấy vợ như gã lại sướng, chả nghe những tiếng cằn nhằn như vậy bao giờ. Ơ mà… Xe hư? Sửa xe? A, đúng rồi. Có thế mà nghĩ mãi không ra. Gã ngồi bật dậy:
– Thắng! Phải mày đang chỉ cách cho tao?
***
Con đường phía trước nhà được mở rộng nên số người người qua lại nhiều hơn trước, tất nhiên số lượng khách ghé vào tiệm sửa xe cũng sẽ nhiều. Mà để có khách thì khó gì với gã. Nhiều người bước vào tiệm cũng biết “do thằng chủ tiệm sửa xe này làm” nhưng nhìn bộ tướng dữ dằn của gã đành lẳng lặng móc hầu bao. Gã vừa kiếm được tiền, vừa có cơ hội tìm ra được kẻ có vết bớt sau gáy. Một công đôi chuyện. Mà không phải ai vào tiệm gã cũng “chặt chém”, chỉ những người coi bộ có tí tiền chứ còn dân lao động chân tay, người buôn thúng bán bưng thì gã lấy đủ giá vốn, lắm khi còn miễn phí. Bên trong con người gã dường như không hề có khái niệm của hai từ “tốt – xấu” mà chỉ là, muốn hay không?
Một buổi chiều, trời mưa như trút nước. Gã ngồi trong nhà ngó ra, lắc đầu ngao ngán. Giờ này nếu còn thành phố thì chắc chắn gã sẽ không có nhà mà tụ bạ đâu đó, không nhậu nhẹt thì cũng tìm chỗ giải khuây chứ không phải bó gối nhìn trời nhìn đất. Hay là… Không! Thằng Nguyện này không phải là đứa dễ dàng bỏ cuộc.
– Chú ơi!
Tiếng gọi của ai đó kéo gã trở về với thực tại. Bên ngoài là một người phụ nữ mang đôi dép tổ ong đang lúi húi cởi áo mưa. Hình như là một sư cô. Gã nhanh nhẩu lên tiếng:
– Sư cô gọi con có việc gì không?
– Chú coi giùm sư cô chiếc xe.
Gã chỉ cái ghế mình vừa ngồi lúc nãy lên tiếng:
– Sư cô ngồi tạm đằng kia cho đỡ tạt. Xe để đó con coi cho.
– Cảm ơn chú. Mà chú mở tiệm sửa xe ở đây đã lâu chưa? Lúc trước sư cô có đi ngang qua đây mà không thấy.
– Cũng gần hai năm rồi sư cô. Sư cô không tu ở đây?
– Sư cô tu ở một chùa khác, chỉ lâu lâu về thăm sư phụ mới đi đường này. Mà lần này hơi lâu, từ sau cái vụ có cậu gì đó bị tai nạn mất ngay đầu dốc.
Nghe nhắc lại chuyện cũ, gã hơi thẩn thờ nhưng vẫn lắng nghe sư cô nói tiếp:
– Hôm đó đi ngang qua đây, thấy linh hồn cậu thanh niên kia dường như còn vương vấn không chịu siêu thoát nên sư cô có tụng một hồi kinh cho cậu ta về phương cực lạc.
– Về phương cực lạc? Chắc là không. Đứa bị chết trong vụ tai nạn kia là bạn con. Và hằng đêm con vẫn mơ thấy nó.
– Nhiều khi người chết thì đã tự tại an nhiên, còn người sống thì cứ nặng lòng không buông bỏ nên mới mơ.
– Buông bỏ? Làm sao buông bỏ được hả sư cô?
– Chánh niệm! Chỉ khi ý thức được mình đang ở đâu, đang làm gì thì mới không còn chấp dính. Việc mình làm người không thấy nhưng thần, Phật đều thấy, nhân hôm nay lại là quả của ngày sau.
Sư cô đi rồi nhưng mấy từ “chánh niệm”, “buông bỏ” vẫn ám lấy tâm trí gã. Có thực sự là Thắng đã siêu thoát như lời sư cô nói. Vậy còn những tai nạn vẫn thường hay xảy ra ở đây. Như cách đây mấy bữa, một vụ va quẹt khiến cho hai mẹ con bị thương nặng. Hay trước nữa cũng có một người đàn ông té ngã khi xe vừa qua dốc. Những vụ tai nạn đó không phải do Thắng chưa siêu thoát được nên muốn rủ người khác đi chung?
Đêm đó, gã nằm trên giường, mở mắt thao láo nhìn lên trần nhà, không buồn động đến bọc đinh đang để ở gầm giường. Ngoài sân, tiếng chim heo đi ăn đêm kêu lên “éc éc”. Loài chim có gương mặt đáng sợ này lại là loài chim cô đơn, bị người đời hắt hủi, chỉ dám chui rúc trong đêm tối kiếm ăn. Gã thấy mình cũng không khác gì nó.
***
Tiệm sửa xe vắng khách. Gã không lấy làm lạ. Từ ngày gã không còn lợi dụng những đêm tối trời đem đinh ra rải thì họa hoằn lắm mới có một chiếc xe tấp vào tiệm. Gã cũng không hiểu là lời của sư cô đánh động tâm can hay mong muốn tìm ra kẻ gây tai nạn không còn thôi thúc.
Rảnh rỗi. Gã lại gom cây về dựng thêm một mái che bên cạnh nhà. Gã cứ mình trần, quần cụt leo lên rồi leo xuống, hì hục. Có người ghé vào tiệm sửa xe không khỏi tò mò nên buộc miệng hỏi. Đáp lại chỉ một câu có phần tưng tửng:
– Dựng cái chòi cho người sắp chết có chỗ mà nằm.
Không rõ câu trả lời của gã có ý gì nhưng chừng đó cũng đủ người nghe thấy rờn rợn. Gã nhìn gương mặt có phần lo lắng của họ cũng suýt bật cười nhưng không buồn giải thích.
Kỳ thực, gã thấy người ta bỏ một đống gỗ cũ nên gom về, tính dựng cái mái che, đặt cái băng ghế dài làm chỗ nghỉ trưa. Nhưng cái mái còn chưa hoàn thiện, gã chưa kịp nằm nghỉ trưa thì đã có người nằm trước. Một ông cụ bị té xe gần nhà được gã đưa vào đây nghỉ tạm. Mà ông cụ hay ai đó, rồi cả gã nữa không phải cũng đều là “người sắp chết”, chỉ là sớm hay muộn.
– Chú tử tế quá! Câu nói của ông cụ dành cho gã trước khi rời khỏi tiệm khiến gã phải phì cười. Gần bốn mươi tuổi, lần đầu gã được người ta khen là “tử tế”. Cũng vui vui. Nhưng từ này nếu dành cho Thắng hay chí ít là Thuận thì có vẻ đúng hơn.
Gã cũng không rõ từ bao giờ mà gã và Thuận trở nên thân thiết. Chắc có lẽ qua những lần Thuận tạt vào khi xe gặp sự cố. Bạn ư? Không hẳn. Chỉ là ở Thuận có điểm gì đó giống với Thắng nên gã thấy thân quen. Nhớ có lần Thuận hỏi gã tại sao vẫn cố bám trụ nơi này khi không có bà con thân thích. Gã cười. Nụ cười chua chát làm Thuận muốn cũng không dám hỏi thêm.
***
Cuộc đời không ai biết trước được chữ ngờ. Khi gã đã không còn một chút hy vọng gì nữa thì người ta lại tự tìm đến trước cửa nhà. Ông trời luôn biết cách trêu đùa số phận để bắt con người ta phải đưa ra lựa chọn.
Người đàn ông dắt theo một thằng nhỏ ghé vào tiệm vào lúc giữa trưa. Có khách, gã từ trong nhà bước ra, trong khi người đàn ông quay qua nói chuyện với thằng nhỏ. Vết bớt sau gáy. Là hắn? Cây nĩa nạy lốp xe gã đang cầm trên tay. Khoảng cách chưa đầy hai mét. Chỉ cần lao nhanh vào phía trước, cây nĩa sẽ cắm ngập vào lưng hắn. Tay gã run run cố gắng nắm chặt lấy cây nĩa, mồ hôi trên trán tuông ra lấm tấm như vừa cảm lạnh. “Mày làm sao vậy Nguyện? Đứa gây tai nạn đang ở trước mặt mày kìa”. “Chỉ là vết bớt thôi mà. Chắc gì đã đúng”. “Người chết thì đã tự tại an nhiên nhưng người sống lại nặng lòng không buông chấp niệm”. Bên trong gã, những luồng suy nghĩ đang đấu nhau, giằng xé.
Sự chần chừ của gã khiến cơ hội rõ ràng nhất trôi qua. Người đàn ông quay mặt lại nhìn gã lên tiếng:
– Anh xem cái xe giúp tôi cái. Sao nó không nổ?
Gã chưa kịp nói gì thì tiếng thằng nhỏ vang lên:
– Bố ơi! Nhanh lên mình còn về nữa. Mẹ đang đợi thuốc ở nhà.
– Cố đợi lát nữa đi con. Mình sắp về tới nhà rồi.
Thấy gã vẫn đứng như trời trồng, người đàn ông lại hỏi:
– Anh không được khỏe hả?
Gã giật mình, ấp úng:
– Không… Tôi không sao.
Trả lời xong, gã vội ngồi xuống bắt đầu công việc, cố gắng không nhìn người đàn ông như sợ nhìn lâu sẽ khiến mình đổi ý.
Xe sửa xong, người đàn ông chở thằng nhóc rời khỏi tiệm. Gã nhìn theo, không biết sự lựa chọn của mình lúc nãy là đúng hay sai.
– Thắng! Xin lỗi mày. Tao không thể xuống tay. Thằng nhỏ và người phụ nữ ở nhà không có tội.
***
Một buổi chiều lạnh hơn những buổi chiều hôm trước, người ta thấy gã đóng cửa tiệm sửa xe, bê một mâm đồ cúng cùng một chai rượu rồi đi ngược lên đầu dốc. Thắp nhang xong, gã bắt đầu ngồi xuống uống rượu một mình. Gã ở đó mãi tới khi trăng hạ huyền đã mọc vẫn chưa chịu về nhà.
Và đó cũng là ngày cuối cùng những người hay đi ngang con đường này, trong đó có Thuận còn nhìn thấy tấm bảng hiệu “Tiệm sửa xe của Thắng” tồn tại ở con dốc này.
QUỐC VIỆT

