Duyên An – náu nương miền chữ

Nguyễn Thị Nguyệt Trinh (sinh năm 1980, quê Tuy Phước, Bình Định – nay thuộc xã Tuy Phước Bắc, Gia Lai) là gương mặt quen thuộc với bạn đọc yêu văn học thiếu nhi qua bút danh Mộc An. Chị ghi dấu ấn bằng một mạch sáng tác bền bỉ, giàu tưởng tượng và nhân ái với những tác phẩm tiêu biểu như Đậu Đậu Sâu Sâu & Bé Bé (in chung với Thùy Trang, NXB Đà Nẵng, 2022), Nếu một ngày chúng tớ biến mất (NXB Kim Đồng, 2022), Nhạc sĩ đường phố (NXB Kim Đồng, 2023), Ở một nơi có rất nhiều rồng (NXB Kim Đồng, 2024), Cậu bé Tròn Xoe và con ma thích ăn gà rán; Người thầy một nửa ma (NXB Kim Đồng, 2025), Kẻ trộm Đen ở vương quốc Hoa Mặt Trời (NXB Văn học, 2025)…

Hành trình lặng lẽ ấy được ghi nhận bằng Giải Khát vọng Dế Mèn năm 2023 và Giải B Giải Sách Quốc gia lần thứ VII (2024). Không ồn ào xuất hiện, Nguyễn Thị Nguyệt Trinh chọn cách “náu nương” trong chữ nghĩa, đều đặn mỗi năm cho ra đời hai đến ba đầu sách chỉn chu, chất lượng, được xuất bản bởi những đơn vị uy tín.

Bên cạnh mảng văn học thiếu nhi, với bút danh Duyên An, Nguyễn Thị Nguyệt Trinh còn tạo dựng một giọng thơ riêng giàu suy tư và độ lắng. Thơ chị là sự khúc xạ tinh tế từ những gụi gần đời sống, nơi con người đối diện với nguồn cội, thời gian, ký ức và những xáo trộn âm thầm của hiện sinh. Không thiên về phô diễn cảm xúc, thơ chị chậm rãi, nhưng có độ ngân dài; ngay cả trong những câu thơ tự do vẫn ẩn chứa những nhịp điệu nội tâm, nâng níu xúc cảm người đọc.

Nguyễn Thị Nguyệt Trinh hiện là hội viên Chi hội Văn học (Hội VHNT Gia Lai). Văn nghệ Gia Lai số này xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của chị.

VÂN PHI (chọn và giới thiệu)

Tác giả Duyên An – Nguyễn Thị Nguyệt Trinh. Ảnh: NVCC
một ý niệm về mùa xuân 
em nói
muốn viết một bài thơ về mùa xuân
gắn với niềm vui và hy vọng
ừ thì

xuân luôn khởi đầu với hy vọng và niềm vui

chúa xuân đưa tay ra đảo lộn mọi hình dung về mùa
trổ vào đông miên man lộc biếc
khảm vàng lên những nhành mai
sau khi đã vặt và bẻ mọi thứ
khi em nhìn xuống chân
chua me đất đã thắp lên chấm sáng nhỏ bé của sự tồn tại
em còn chưa khoác lên mình áo len

và nhẩm hát bài ca giáng sinh thiện lành

người sẽ không nói với em về hoang tàn đổ nát
khi lệnh muôn hoa nở khắp nơi nơi
dù gì người cũng sẽ đến trên đầu ngọn gió

mỗi bước chân dài một lối vui

vì vậy lúc này
dù tin gió mùa sắp sửa
cứ viết bài ngợi ca xuân tới
em ơi.

 

cát nảy mầm

em bé ngồi vẽ lên cát
rồi xóa
vô tận trong những vạch nghệch ngoạc không màu
gió thổi cát bay
trụ bê tông dở dang
cắt lên bầu trời cam đỏ

hoàng hôn tô màu cho bầu trời như thể
màu sót lại của năm vung vãi một lần
như thể vẽ cùng em bức thinh không
ngẫu hứng bất tận

bàn chân bạch dương bám chắc vào cát
rì rào rì rào
cát bay cát bay
em bé bước đi
cát nảy mầm
từng bước xanh
bốn mùa trở thành bài hát

ngày cuối năm như quả cam chín
lăn tròn
theo bước trẻ thơ
mồng Một lên tinh khôi
tựa lá mầm mới nhú.

 

tôi sinh ra từ bụng một bà mẹ nghèo

tiếng khóc oa oa choài đạp
tôi sinh ra từ bụng một bà mẹ nghèo
từ rỗng không ngực người dòng sữa ấm bắt đầu trào lên

tôi òa ập những ngọt ngào chắt từ hạnh phúc khổ đau đời mẹ

bầy mèo hoang chào đời trên ống máng giữa khuya
lũ mèo con thì không khóc
trong lặng yên tiếng súng nơi này và nơi kia
núi lở đá lăn chốn này và chốn khác
gió rạc rài thổi hút niềm tin

lũ mèo đi hoang theo dấu bầy cỏ lông chông lăn vào chiếc hố đêm qua vừa mọc

tôi lớn lên hoang dại như cây
chân trần tóc lưu ánh mặt trời từng sợi sáng
cái tôm cái tép mắm muối rau dưa
trong tiếng gió rỗng chái nhà

ngủ say không biết những nhọc nhằn âu lo đời mẹ

từ bụng bà mẹ nghèo những đứa trẻ sinh ra
giàu sang và nghèo khó, lưu manh và thiện lương, khổ đau và hạnh phúc
đường chỉ tay không báo trước
lớn lên như bài dân ca bất tận suối nguồn
những hạt bụi lạc loài tìm chốn náu nương
hạt bụi nào là tôi tìm đến nương nhờ lòng mẹ
hạt bụi be bé, hạt bụi to to

về nương trăm năm không dài không ngắn

tiếng khóc chào đời tiếng hát bay đi
khởi đầu không chọn lựa
khi gặp nhau ở những vùng trời

liệu ai đó sẽ hỏi tôi sinh ra từ bụng bà mẹ nào chăng?

 

với biển, chiều cuối năm 

khuấy chiều nơi đáy ly nâu
chiếc lá bàng lặng khơi một giai âm đỏ

lên xam xám trời

người qua phố vội vàng
những vòng xe vội vàng
dần đầy lên màu xanh lá chuối lá dong
đã thơm bánh mứt trên bếp than hồng
đã thắm mùa hoa đổ về từ muôn nẻo
hứa hẹn rộn rịp phiên chợ mai
chiếc đồng hồ như được lên dây cót nhanh hơn

chạy về phía Tết

không ai lên dây cót cho biển
từng nhịp chậm rãi vỗ bờ
biển duềnh thao thiết thuở trăng lên
trăng mang theo lóng lánh một giọt sao
tan giữa muôn trùng
biển như một chiếc đồng hồ khác, làm chậm lại nhịp đi

và rộng thêm lòng phố

tháng Chạp
chiếc lá bàng chao trên những dòng kẻ sóng

nốt nhạc thắm đỏ gửi mùa đông.

D.A

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Khát vọng trong thơ Văn Cao

Với Văn Cao, khát vọng sống luôn thường trực trong tâm hồn ông. Thơ ông không chỉ phản ánh khát vọng sống của Nhân dân lao động nghèo khổ một thời mà còn của chính bản thân ông – một nghệ sĩ tài hoa…

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ