Thơ từ trại sáng tác “Huế quyến rũ”

(VNGL – Thơ). Trung tuần tháng 4.2026, Liên hiệp các Hội VHNT thành phố Huế đăng cai tổ chức trại sáng tác chủ đề “Huế quyến rũ” dành cho các Hội VHNT vùng kinh đô Việt Nam. Có 30 thành viên của 6 Hội VHNT các tỉnh thành Hà Nội, Phú Thọ, Ninh Bình, Thanh Hóa, Huế và Gia Lai (Hội VHNT Gia Lai vừa được kết nạp vào tổ chức “Các Hội VHNT vùng kinh đô Việt Nam” trong dịp này). Đoàn của Hội VHNT Gia Lai cử hai nhà thơ Trần Quang Khanh và Đào An Duyên cùng nhạc sĩ Hoàng Thông tham dự trại.

Tạp chí Văn nghệ Gia Lai chọn đăng một số bài thơ của các tác giả sáng tác ở trại.

HỒ THẾ HÀ

Ngược Phá Tam Giang

Trót hẹn tôi ngược Tam Giang
tìm trong bóng nước đò ngang chút buồn
tôi làm ngư phủ chiêu hồn
không buông cần trúc, không còn tỉnh say.

Ngỡ là nước của trời mây
tôi vung ngọn sóng cho đầy mắt ai
ngỡ là truông rộng, phá dài
tôi núp xa cách cho ai khỏi tìm.

Nào ngờ chỉ gặp lặng im
từ trong chờn chợn lim dim hiện về
có người hát khúc sông quê
gọi con thuyền với trăng về bến xưa.

Hóa là tôi bị bùa mê
tỉnh ra lạc giữa sáu bề không gian
động chèo khỏa bóng trăng tan
cho tôi cùng với Tam Giang đỡ buồn!

H.T.H

 

BÌNH NGUYÊN TRANG

Cây trong thành Đại Nội

Một cái cây rồi một cái cây
Em cứ đếm dọc con đường nhỏ
Giữa tháng Tư gió về thổ lộ
Chuyện ngày xưa rồi chuyện ngày sau

Em tìm một mùa xuân dưới bóng nước chân cầu
Sông chảy xiết những đền đài đã mất
Những tình yêu đã chôn cùng thành quách
Những rêu phong phủ lấp mặt người

Em là khách lạ giữa Huế buồn vui
Khóc khoảng trời kinh đô đã xa hàng thế kỷ
Mộng thế nhân người ôm và khổ đau người hái
Trôi đi không còn rõ hình hài

Một cái cây cho đời sống hôm nay
Một cái cây cho người kể chuyện đêm khuya bời bời thế sự
Một cái cây xõa vào lịch sử
Nâng bước ai ngược gió tháng Tư về

Rồi mùa xuân cũng bỏ lại cơn mê
Sông lặng chảy giữa hai bờ quên nhớ
Rồi em đi mưa về dấu xóa
Cây rồi cây lã chã sớm mai buồn.

B.N.T

 

BÙI VIỆT MỸ

Tản mạn một chút với Huế

Mặt trời xanh như ngọc – đứng bóng phá Tam Giang
Màu đước sáng dưới làn mưa bay bay trong nắng
Những chùm rễ thả buông tạo khoảng không gian yên bằng đến lạ
Dù phía bên này – nơi cửa biển mở ùa ra.

Nước sông Hương lại dùng dằng không nỡ chia xa
Vẫn những mái chèo nhẹ nhàng đưa sắc tím
Âm thanh cũ vẳng đâu đây nghe quen, xa dần vào ngọt lịm
Sâu lắng, trầm tư nhịp nhịp sênh tiền.

Em nối dài lời hát tự xa xưa, nay vẫn mới như nguyên
Dân nước có điều chi mà đáu đau da diết thế?!
Có lẽ sự cần lao bản năng tạo khuôn dáng dịu dàng xứ Huế
Bóng kinh đô lóng lánh hắt vàng nhắc nhớ điều chi?

Cảm ơn những người con đã dày công vun đắp lương tri
Để Huế được vẹn nguyên những đền đài văn hiến
Lối mòn vẹt bản làng Kơ Tu in nếp gia phong người Việt
Hiện hữu sự trường tồn đạo nghĩa đời đời Huế đã hy sinh…

Chúng tôi hướng tâm từ hai đầu một dải đất hòa bình
Mang sắc đồng từ đất Tổ, màu men gốm Bát Tràng, vết chai sạm đá xứ Ninh, Thanh và hương rượu Bàu Đá Gia Lai…
Muốn góp gom chút men tình nhuộm tím màu sắc tím
Để Huế – văn đàn của nhân gian mãi còn quyến rũ
Sẽ chẳng nơi nào yêu đắm thế Huế ơi.

B.V.M

 

TRẦN QUANG KHANH

Khúc trăng bên Lăng Gia Long

Trăng buông mành sương mỏng
gió khua cội sứ khẽ khàng
đêm mộng mị
vỡ lòng thạch thất
khói và khói lả vào nhau.

Bốn mươi hai ngọn đồi nghiêm ngắn
núi Đại Thiên Thọ cúi đầu
hoàng bào vương bụi
nhật bình phủ sương.

Hãy ngồi xuống đây
như ngày xưa
cùng lênh đênh góc bể
như ngày xưa
mật đắng nơi đầu lưỡi
lưng tứa máu gai
rách toác chân trời.

Hậu còn nhớ không?
sau cuộc tàn khốc
sau bi phẫn tột cùng
ta bước ra
từ bể máu.

Hai mươi lăm năm
truy cùng
đuổi tận
trái tim dày vết xước
vì Hậu mà không thành đá cuội

Trẫm gánh chín đời tiên chúa
Dẹp loạn
dựng lại non sông
đất nước này
từng là của Trẫm
muôn dân kia
từng là của Trẫm…

Mà sao
đầu còn ong ong câu hỏi cũ
“ai rước voi…?”
tai còn nỉ non
tiếng khóc những oan hồn…

Bốn mươi hai ngọn đồi
ri rỉ
ri rỉ trong đêm…
Bệ hạ ơi,
đất nước còn đây
muôn dân còn đấy
mà Người
cũng chỉ là mong manh làn khói
bay chưa tới Hoàng Thành

Bệ hạ ơi,
có những vết thương
không lành bằng ngai vàng
có những câu hỏi
không thể chôn theo lăng mộ
có những sai lầm
mắc kẹt giữa nhân gian.

Như chúng ta
nằm cách nhau một gang
đã ngàn trùng xa thẳm…

T.Q.K

 

ĐÀO AN DUYÊN

Đôi mắt Cơ Tu

Mở ra buổi chiều
Có sợi khói thở lên mái bếp
Cánh dơi vỗ nhẹ thinh không
Bông hoa nở bên bờ vắng lặng
Tiếng chổi tre quét lá đốt mùa

Mở ra miền xưa
Em lò cò mảnh sành ném vòng tròn nụ cười răng sún
Quả chuyền bay lên câu hát đồng dao
Vớt mảnh trăng đêm
Lúng liếng hút ta vào vùng xoáy giếng khơi thăm thẳm

Mở một sớm ban mai ruộng đồng mùa gặt
Thảo thơm rơm rạ áo mẹ mặn mồ hôi
Cha đánh trâu thập thững qua sông lở bồi một kiếp
Ngõ quê rộng một lối về

Mở một chân trời mồ côi
Có kẻ tha phương học bơi một đời đuối vào trong mắt
Đôi mắt Cơ Tu
Khẽ mở những chân trời chưa bao giờ xa ngái
Ngày vừa buông đượm một mắt cười…

Đ.A.D

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Ngõ quê thương nhớ

Buổi sáng, ngõ quê thức giấc theo tiếng chổi tre của bà Năm nhà đầu ngõ, cứ soàn soạt, đều đặn vào mỗi lúc mờ sương. Rồi là tiếng kẽo kẹt khi mẹ gánh nước từ giếng về, đôi thùng tôn cũ đong đưa…

Bà Baptiste

Người phụ nữ trẻ này tên là Paul Hamot, con gái của thương gia Fontanelle giàu có trong vùng. Khi cô ấy được mười một tuổi, một biến cố bất ngờ đã xảy ra…

Bạn Gió và những chiếc chuông xinh

Rào Rào cười, lần đầu tiên trong ngày hôm đó cậu cười thật sự. Cậu xoay người, lúc nhanh lúc chậm, lúc nhẹ nhàng lúc ào ạt, và dàn Chuông Gió đáp lại từng nhịp một, hào hứng và vui vẻ…