Người chăn mây

(VNGL – Văn học thiếu nhi).

Ngày xửa ngày xưa, trong một thung lũng bé xíu xiu giữa những dãy núi xanh mướt, có một cô bé tên là Vân. Vân không sống cùng cha mẹ, cũng không sống với ông bà hay dân làng, cô là người chăn mây cuối cùng trong vùng. Cô sống cùng một bầy mây. Có mây trắng, mây hồng, mây xám, mây lười ngủ trưa, mây chăm chỉ, mây lười học ham chơi, mây xốp như kẹo bông, mây mềm như dải lụa… Mỗi buổi sáng, khi mặt trời còn ngái ngủ và sương chưa tan, Vân thức dậy thật sớm, gọi mây bằng cây sáo trúc. Tiếng sáo của Vân trong trẻo như nước suối, dịu dàng như nắng ban mai, êm ái như lời thủ thỉ. Nghe tiếng sáo ấy, mây ùa ra khỏi những khe núi, vươn vai một cái là giăng kín bầu trời.

Vân quàng cho mỗi đám mây một sợi dây ánh sáng để kéo chúng vào đúng vị trí: mây Voan mỏng bay lên cao, ngăn bớt ánh nắng gắt; mây Dù sà xuống thấp trên ruộng, che mát cho cô bác nông dân đang cuốc đất; mây Bóng Mưa bay sang bên kia thung lũng – nơi mảnh ruộng nứt nẻ đang chờ một cơn mưa dịu; mây Biến Hình kéo nhau ra đồng cỏ, tinh nghịch bày trò cho bọn trẻ chăn trâu… Nếu có mây nào buồn, Vân sẽ ngồi xuống, nghe mây thủ thỉ. Bất kể mây kể điều gì, Vân đều chăm chú lắng nghe. Nghe mà không nói gì, không phán xét gì, chỉ nghe thôi.

Có lần Vân gặp một đám mây lạ bay lạc tới. Vân biết, bởi vì nó không có sợi dây ánh sáng như các đám mây khác, vả lại, Vân nhớ từng thành viên trong bầy mây của mình mà. Đám mây này lạ lắm, to gấp ba lần mây thường, lại cứ là là ngọn cây, đến nỗi suýt vướng vào cành lá. Đám mây nặng nề, ì ạch muốn bay lên nhưng nó cứ trĩu xuống, màu sắc ngày càng u ám, sầm sì. Từ trong mây vọng ra những tiếng ì ùng khó nhọc tựa như đang rền rĩ. Nghe âm thanh ấy, Vân cứ thấy lòng thương xót thế nào. Vân rút cây sáo trúc ra thổi, gọi nó lại gần nhưng mây không nghe. Nó chỉ hơi nhúc nhích một chút rồi lại xụ xuống. Vân liền leo lên cây, trèo ra cái cành sát đám mây nhất. Màu mây càng xám xịt, tiếng ì ùng trong mây càng dữ dội, đến nỗi Vân không thể nghe rõ giọng nói của mình.

Vân khum tay thành cái loa, hét to:

– Mây ơi, mệt quá thì nghỉ. Mọi người thương mây mà.

Tiếng ì ùng chợt im bặt, rồi mây òa khóc thành một trận mưa rào. Vân ngồi trên cành cây bị ướt sạch. Sau cơn mưa, mây nhỏ lại, cơ thể nhẹ nhõm hẳn. Nó lướt đến bên Vân, dụi dụi vào lòng Vân. Thì ra, nó bị bắt đi làm mây giông ở vùng xa, không được chơi, không được ngủ, không được nghỉ ngơi, khó khăn lắm mới trốn được đến đây thì vừa mệt mỏi vừa áy náy.

Vân mỉm cười xoa xoa đám mây, nói:

– Yêu thương bản thân trước, ai cũng có quyền sống vì chính mình.

Từ hôm đó, mây xám ở lại, được đặt tên là mây Thương vì lần đầu tiên nó đã học được bài yêu thương bản thân.

Một hôm khác, Vân đang dắt bầy mây bay vòng quanh thung lũng chợt nhận ra có một đám mây nhỏ màu hồng sẫm cứ lơ lửng một chỗ, lặng yên chẳng nô đùa. Vân liền lại gần, hỏi nhỏ: “Mây ơi, có chuyện gì à?”. Mây không trả lời, chỉ quay đi, màu mây chợt đỏ lựng lên như chứa trong đó vầng mặt trời sắp lặn.

Vân nghiêng đầu, nhìn mây đang hồng rực đôi má:

– Mây… đang giận à?

Mây rũ rũ những sợi mây mềm, khẽ lắc.

– Hay là… mây xấu hổ?

Màu mây lại càng rực hồng. Vân cười xòa, ngồi xuống một tảng đá bằng phẳng bên cạnh mây.

– Thế mây có muốn kể với chị không?

Mây thẽ thọt thốt lên qua tiếng gió thì thào:

– Em… em nhớ một ngọn núi xa…

Minh họa: A.I

Thế rồi mây kể cho Vân nghe chuyện ngày xưa, khi mây chưa đến ở cùng Vân tại thung lũng này. Hôm đó, mây bay ngang một ngọn núi trông rất bình thường, cũng cao cao, cũng xanh xanh, nhưng đúng lúc mây soi mình xuống mặt hồ dưới núi, bỗng thấy in trên mặt nước bóng núi và vầng dương đỏ ối đang hạ sơn. Tự dưng mây thấy tim mình đập rộn rã, sao đỉnh núi bình thường ấy chợt xinh đẹp đến thế? Mây bay lên, định hỏi tên núi thì bỗng đâu trời nổi gió, mây bị thổi đi mất.

– Em muốn tìm núi… nhưng không biết tìm như thế nào.

Vân hỏi:

– Em có nhớ núi ấy có đặc điểm gì không?

Mây lắc lắc đám “bông” xốp rồi chợt reo lên:

– Em nhớ ra rồi. Ngọn núi ấy không có điểm gì khác biệt nhưng cái hồ mà bọn em… ừm… em từng soi bóng hôm đó hình trái tim.

Vân hơi suy nghĩ một lát rồi nói:

– Chị từng nghe về cái hồ trái tim rồi. Mây Thương kể với chị, Thương biết đường tới đó đấy.

Mây Hồng mừng rỡ bồng bềnh, màu sắc thay đổi liên tục như tâm trạng của mây lúc này. Tối hôm đó, mây ngủ ngoan bên khe núi, ôm theo một giấc mơ hồng.

Sáng sáng, khi Vân điểm danh bầy mây, cô thường xuyên phát hiện thiếu mất một đám. Đếm đi đếm lại vẫn thiếu, Vân thổi sáo gọi mây nhưng vẫn không ai tới. Mãi đến khi mặt trời nhô lên khỏi núi, một đám mây mới mơ màng bay tới, ngáp một cái rõ to đến nỗi làm rung cả dây ánh sáng của mây bên cạnh.

Vân hơi cau mày nhìn nó:

– Em ngủ nướng đấy ư?

Mây dụi dụi đôi mắt híp, lí nhí:

– Dạ… em đang mơ dở… Ngon quá…

Nghe thấy từ “ngon” bầy mây lao nhao cả lên. Sao mơ mà lại “ngon” được nhỉ?

– Em mơ thấy gì?

Mây Mơ lim dim mắt như đang nhớ lại giấc mộng vừa rồi.

– Em mơ em là bánh bao bốc khói. To đùng như thế này này, lại còn trắng và mềm nữa chứ. Gió cuốn em đi phát cho lũ trẻ dưới chân núi. Thằng bé má hồng đang định cắn một miếng thì chị gọi… Em biến mất tiêu. Thằng bé cắn hụt mất rồi…

Vân phì cười, không nỡ mắng. Mà sáng nào cũng vậy, mây Mơ luôn đến trễ, lúc thì nói mơ thấy mình là con cá mực bay lạc vào bầu trời, lúc lại bảo đang học múa với chim sáo đá, hôm thì mơ thấy mình thành… cây sáo của Vân, được thổi suốt ngày. Các mây khác hay chọc ghẹo mây Mơ:

– Hôm qua lại mơ thấy gì thế? Có bánh kem không?

– Khi nào mơ cưới được công chúa thì cho tụi này ăn tiệc với nhé!

Vân thì khác, cô dịu dàng ngồi cùng mây Mơ, lắng nghe từng giấc mơ của nó, rồi lấy giấy vẽ và lưu lại. Một thời gian sau, lũ mây con háo hức xin mây Mơ kể chuyện. Mây Mơ đỏ mặt ngại ngùng nhưng rồi cũng quen. Nó trở thành người giữ những phần tâm hồn bay bổng nhất của bầy mây.

Vân khẽ nói vào một buổi chiều lộng gió:

– Thế giới cần những kẻ mộng mơ, mây à.

Cứ như thế, ngày tháng trôi qua êm như mây. Vân lớn lên, vẫn giữ thói quen chăn mây mỗi ngày. Dân làng kể rằng, ở nơi nào có tiếng sáo trong veo buổi sáng, ở nơi nào có mưa rơi đúng khi nắng hạn, nơi nào có mây che khi ai đó cần một “chiếc ô”, nơi nào mây vui đùa cùng đám trẻ… thì chắc chắn ở đó có một người chăn mây. Và đôi khi, vào những giấc mơ trưa giữa mùa yên gió, có người thấy một đám mây hồng xoay vòng trên đỉnh núi xa, một đám mây mơ thì thầm lời kể, một đám mây xám lặng lẽ chạm tay cô gái nằm dài trên bãi cỏ.

ĐINH PHƯƠNG LY

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

PGS.TS BÙI MẠNH HÙNG: “Đặt phát triển kĩ năng đọc, viết, nói, nghe vào vị trí trung tâm, nhưng không bỏ qua mục tiêu bồi dưỡng vốn văn học và văn hóa dân tộc cho người học”

Việc chỉ sử dụng một bộ SGK sẽ làm thay đổi phần nào việc dạy học theo tinh thần mới của chương trình năm 2018. Một trong những điểm đổi mới đáng chú ý của chương trình lần này là giáo viên không còn dạy hoàn toàn theo SGK…

Trái tim Đan-kô – bi kịch của lửa

Trái tim Đan-kô một truyện ngắn rút trong tập truyện Bà lão I-déc-ghin của Maxim Gorky mang đến một ngọn lửa của trí tuệ và tình thương cao cả dẫn bước con người chạm đến sự tự do

Giấc mơ

Vào một buổi chiều khi sương giá vẫn còn bám trên mặt đất, trên đường về sau khi đi lấy phiếu chuyển tiền, tôi bỗng nảy sinh ý muốn vẽ. Chắc chắn điều đó có liên quan đến việc tôi giờ đã có tiền để thuê người mẫu

Pleiku, bản tình ca trong sương

Tôi đến Pleiku vào một buổi sớm mùa xuân khi sương còn vương nhẹ trên vai phố núi. Không gian như được phủ một lớp lụa mỏng, mờ ảo, dịu dàng…