admin

Vườn sơn tra dưới trăng

Trăng mười sáu rờ rỡ len qua khung cửa, loang mềm cả con đường đất ngập đầy cỏ gai trước nhà. Lảy dụi mắt nhìn ra. Ngoài kia, trăng sóng sánh như rót mật xuống vườn sơn tra đang mùa ngậm sương.

Sóng khác

Chiếc thuyền buồm chạy gần đến Rạng Tàu thì đứt gió. Gã cuộn buồm, hạ mái chèo xuống, ngoáy. Mặt trời đã lên cao. Mồ hôi xâm xấp lưng áo.

Gửi gió cho chiều

Em hỏi cánh đồng tháng Ba giấu chị ở đâu
Lúa cứ mướt xanh một màu con gái
Cánh cò trắng cõng nắng vàng đi mãi

Những ngón tay chai…

Những ngón tay bé xíu chìa về phía tôi
những ngón tay sạn chai ước mơ
những ngón tay trơ lì cảm xúc
quên được không?

Khúc Trịnh

Một mai ta về miền của nhớ
Phập phồng bờ ngực trăng khuya
Vườn xưa tiếng gì buồn rất khẽ
Môi thơ lưu lạc môi chờ…

Nhớ quê nhà

Vời vợi quá
Nên chiều xanh dáng núi
Những con đường
Hút tắp lá vàng bay

Vườn sơn tra dưới trăng

Trăng mười sáu rờ rỡ len qua khung cửa, loang mềm cả con đường đất ngập đầy cỏ gai trước nhà. Lảy dụi mắt nhìn ra. Ngoài kia, trăng sóng sánh như rót mật xuống vườn sơn tra đang mùa ngậm sương.

Sóng khác

Chiếc thuyền buồm chạy gần đến Rạng Tàu thì đứt gió. Gã cuộn buồm, hạ mái chèo xuống, ngoáy. Mặt trời đã lên cao. Mồ hôi xâm xấp lưng áo.

Gửi gió cho chiều

Em hỏi cánh đồng tháng Ba giấu chị ở đâu
Lúa cứ mướt xanh một màu con gái
Cánh cò trắng cõng nắng vàng đi mãi

Những ngón tay chai…

Những ngón tay bé xíu chìa về phía tôi
những ngón tay sạn chai ước mơ
những ngón tay trơ lì cảm xúc
quên được không?

Khúc Trịnh

Một mai ta về miền của nhớ
Phập phồng bờ ngực trăng khuya
Vườn xưa tiếng gì buồn rất khẽ
Môi thơ lưu lạc môi chờ…

Nhớ quê nhà

Vời vợi quá
Nên chiều xanh dáng núi
Những con đường
Hút tắp lá vàng bay