
Ngân tiếng tà dương
Tháng Tư vừa sang. Cái rét nàng Bân vừa hết. Trời bắt đầu ấm dần lên. Những tiếng chuông buổi sớm từ chùa Nộm ngân vang khắp chân núi

Tháng Tư vừa sang. Cái rét nàng Bân vừa hết. Trời bắt đầu ấm dần lên. Những tiếng chuông buổi sớm từ chùa Nộm ngân vang khắp chân núi

Quán nằm tĩnh tại bên rìa núi. Những ngọn đèn nhỏ giọt ánh sáng. Còn lại mọi người nhìn nhau bằng âm thanh. Cô nhìn Phan và cười bí mật.

Trạm chờ xe buýt có hai người phụ nữ đứng cạnh nhau. Dường như họ đứng đây đã lâu, mái đầu phủ đầy những hạt mưa phùn đốm bạc
Có nhiều lần mong mình nhỏ lại
Ăn bát cơm bà xới thơm lừng
Chiều nghêu ngao lũ sáo về rừng
Thấy bà bưng chuyện xưa lên kể
đêm lặng im trước lửa
ai gánh mùa buồn ngang qua
đặt lại tên cho những bàn chân trong hang, dưới nước

Vợ chồng bác Ngày và Đêm sinh được bảy người con, gọi tên chung là Thứ. Người con cả được gọi là Thứ Hai, tiếp đến Thứ Ba, Thứ Tư, Thứ Năm, Thứ Sáu, Thứ Bảy và Thứ Tám.
Tia nắng hồng vừa chớm
Sà chạm lòng bàn tay
Nắng nhảy nhót mê say
Dưới trời xuân rực rỡ
Chú chim xây nhà mới
Trên cành cây cao cao
Mấy ngày mưa rả rích
Không biết sẽ thế nào?
Về mặt học thuật, ở đâu cũng vậy, có một khoảng cách đương nhiên giữa văn học hiện đại và văn học đương đại.

Theo Lê Quý Đôn, “nguồn” ở vùng thượng du như là tổng ở đồng bằng.

Cờ người được biến thể từ môn cờ tướng, với 32 con cờ bằng gỗ, nâng lên thành 32 quân cờ bằng người thật và trở thành Hội đánh cờ người truyền thống.

Chợ chiều cuối năm vội vã, những tiếng kỳ kèo bớt một thêm hai cứ văng vẳng bên tai.

Tôi theo bạn đến Ea Kar vào những ngày cuối Chạp. Khi tôi hỏi: “Gia đình mày có chứa chấp tao không?”, thì nó tần ngần.









Tháng Tư vừa sang. Cái rét nàng Bân vừa hết. Trời bắt đầu ấm dần lên. Những tiếng chuông buổi sớm từ chùa Nộm ngân vang khắp chân núi

Quán nằm tĩnh tại bên rìa núi. Những ngọn đèn nhỏ giọt ánh sáng. Còn lại mọi người nhìn nhau bằng âm thanh. Cô nhìn Phan và cười bí mật.

Trạm chờ xe buýt có hai người phụ nữ đứng cạnh nhau. Dường như họ đứng đây đã lâu, mái đầu phủ đầy những hạt mưa phùn đốm bạc
Có nhiều lần mong mình nhỏ lại
Ăn bát cơm bà xới thơm lừng
Chiều nghêu ngao lũ sáo về rừng
Thấy bà bưng chuyện xưa lên kể
đêm lặng im trước lửa
ai gánh mùa buồn ngang qua
đặt lại tên cho những bàn chân trong hang, dưới nước

Vợ chồng bác Ngày và Đêm sinh được bảy người con, gọi tên chung là Thứ. Người con cả được gọi là Thứ Hai, tiếp đến Thứ Ba, Thứ Tư, Thứ Năm, Thứ Sáu, Thứ Bảy và Thứ Tám.
Tia nắng hồng vừa chớm
Sà chạm lòng bàn tay
Nắng nhảy nhót mê say
Dưới trời xuân rực rỡ
Chú chim xây nhà mới
Trên cành cây cao cao
Mấy ngày mưa rả rích
Không biết sẽ thế nào?
Về mặt học thuật, ở đâu cũng vậy, có một khoảng cách đương nhiên giữa văn học hiện đại và văn học đương đại.

Theo Lê Quý Đôn, “nguồn” ở vùng thượng du như là tổng ở đồng bằng.

Cờ người được biến thể từ môn cờ tướng, với 32 con cờ bằng gỗ, nâng lên thành 32 quân cờ bằng người thật và trở thành Hội đánh cờ người truyền thống.

Chợ chiều cuối năm vội vã, những tiếng kỳ kèo bớt một thêm hai cứ văng vẳng bên tai.

Tôi theo bạn đến Ea Kar vào những ngày cuối Chạp. Khi tôi hỏi: “Gia đình mày có chứa chấp tao không?”, thì nó tần ngần.
TẠP CHÍ VĂN NGHỆ GIA LAI ĐIỆN TỬ
CƠ QUAN CHỦ QUẢN: HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH GIA LAI
Tổng biên tập: Trần Quang Khanh
Giấy phép hoạt động tạp chí in và tạp chí điện tử số 17/GP-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 13.01.2023
Tòa soạn: 103 Phan Bội Châu, phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai
Điện thoại: 02563.822167 – 02563.822187
Email: vannghegialaidientu@gmail.com
Bản quyền thuộc về tạp chí Văn nghệ Gia Lai