(VNGL – Văn học thiếu nhi). Rào Rào là một cậu bé gió đầy năng lượng, lúc nào cũng muốn chạy nhảy khắp nơi. Cậu di chuyển nhanh thoăn thoắt, vội vàng như thể sợ thế giới này sẽ trốn mất nếu cậu đứng yên dù chỉ một giây. Thế nhưng, ở thị trấn nhỏ yên tĩnh này, nơi mọi người yêu thích sự ngăn nắp và tĩnh lặng, sự năng động của Rào Rào lại chẳng được chào đón chút nào.
Mỗi lần Rào Rào chạy qua phố, tóc của bà Lan bán bánh cuốn lại xõa tung, những tờ giấy của chú Minh kế toán bay tứ phía, còn những bông hoa hồng mà cô Thu vừa chăm chút cả tuần thì rụng lả tả xuống đất. Người ta thường xuyên lắc đầu thở dài khi thấy bóng cậu từ xa: “Gió lại tới làm loạn rồi!”. Nhưng trong thâm tâm Rào Rào không muốn làm loạn. Không bao giờ là cậu muốn như vậy cả.
Một buổi sáng mùa thu, Rào Rào nhìn thấy những chú chim đang đậu trên hàng dây điện, cất tiếng hót líu lo rộn ràng. Người đi đường dưới phố ngước nhìn lên, mỉm cười. Có người còn dừng hẳn lại để lắng nghe.
“Hay quá! Mình cũng thử hót xem sao!”, Rào Rào nghĩ thầm trong bụng. Rào Rào hít một hơi thật dài rồi cất tiếng. Nhưng thay vì giai điệu trong trẻo, chỉ có tiếng “u u u” khô khốc và buồn tẻ vang lên, làm những chú chim giật mình bay tán loạn. Bà Lan vội ôm chặt mâm bánh. Chú Minh chạy ra chặn đống giấy tờ.
– Thôi thôi, gió ơi, cậu đừng kêu những tiếng kêu khó chịu nữa! – Ai đó trong con phố kêu lên.
Rào Rào im lặng. Cậu thu mình lại, len lén rời khỏi con phố trong tiếng xì xào phía sau lưng.
Buổi chiều, cậu lại thử một lần nữa, lần này với những khóm cúc vàng đang nở rộ ven đường. Rào Rào định chỉ khẽ chạm vào những cánh hoa để chào hỏi, như cách nắng vẫn thường làm. Nhưng tay cậu vừa chạm, một cơn gió xoáy bất ngờ trào lên, và những cánh cúc vàng rơi lả tả như mưa.
– Ôi trời ơi! – Cô Thu chạy ra, tay ôm mặt.
Rào Rào không dám nhìn thêm. Cậu quay đầu chạy thật nhanh, bay vút lên cao, chỉ muốn thoát khỏi ánh mắt của mọi người. Cậu nghĩ bụng: “Thôi thì lên đỉnh đồi cao mà ngồi một mình. Mình chỉ mang đến sự phiền phức cho tất cả mọi người. Ở trên đó, chẳng có ai để mình làm hỏng thêm nữa”.
Trên đường bay lên đồi, Rào Rào vô tình lạc vào một con ngõ nhỏ ở cuối thị trấn mà cậu chưa từng ghé qua. Cuối ngõ là một ngôi nhà gốm cũ kỹ, mái hiên phủ đầy rêu phong. Và trên mái hiên đó là thứ Rào Rào chưa từng nhìn thấy bao giờ: hàng chục chiếc chuông gió đủ loại treo thành từng dãy dài, im lìm trong buổi chiều tà. Có chuông làm từ những mảnh gốm xanh lam, chuông thủy tinh trong suốt như giọt sương, chuông đồng ánh lên màu vàng cũ, và cả những ống tre được cắt đều tăm tắp treo thành chùm.
Rào Rào nín thở. Cậu rón rén lách qua, cố thu mình nhỏ lại nhất có thể. Chỉ cần đi qua thật khẽ thôi. Đừng làm hỏng bất cứ thứ gì nữa. Nhưng đúng lúc đó, một cơn ngứa mũi ập đến. Rào Rào cố nhịn, mắt nhắm chặt, môi mím lại. Rồi… Hắt xì! Một làn gió xoáy tròn bất ngờ bung ra, quệt mạnh vào toàn bộ dàn chuông gió. Rào Rào nhắm mắt chờ đợi tiếng vỡ vụn. Chờ mãi. Chờ mãi. Nhưng không có tiếng vỡ nào cả. Thay vào đó là âm thanh kỳ diệu nhất mà cậu từng được nghe trong đời mình. Kinh coong… leng keng… lốc cốc cốc… kinh coong… Những chiếc Chuông Gió đung đưa nhịp nhàng, âm thanh nối tiếp nhau như một bản nhạc đang tự tìm ra giai điệu của mình. Rào Rào há hốc miệng đứng nhìn, quên cả hít thở.
– Cậu đến rồi à? – Chiếc Chuông Thủy Tinh trong suốt cất tiếng, giọng trong veo như tiếng nước chảy – Tớ đã đợi một người bạn có đôi tay mạnh mẽ như cậu từ lâu lắm rồi!
– Đợi… tớ? – Rào Rào lắp bắp.
– Bọn tớ treo ở đây mấy mùa nay rồi – Chiếc Chuông Tre cất tiếng, giọng ấm và trầm như tiếng gõ mõ buổi sớm – Có gió thổi qua thì bọn tớ mới vang được. Mà gió qua đây thường chỉ thổi khẽ khàng lắm, chẳng đủ để bọn tớ cất lên bản nhạc thực sự đâu. Đừng đi nhẹ thế nữa, hãy hát cùng chúng tớ đi!
Rào Rào đứng im một lúc lâu. Cậu nhìn dàn chuông, rồi nhìn xuống đôi tay mình – đôi tay mà cậu đã trách mãi vì hay làm rụng hoa, xáo trộn giấy tờ, rối tóc người khác. Rồi cậu thử. Cậu thổi thật nhẹ, chỉ một làn hơi mỏng manh. Những chiếc Chuông Thủy Tinh khẽ đong đưa, tiếng linh coong vang lên êm đềm như tiếng suối chảy qua đám lá mục cuối thu. Cậu thổi mạnh hơn một chút, xoáy tròn theo nhịp. Những chiếc Chuông Đồng và Chuông Tre hòa vào, tiếng lốc cốc leng keng rộn ràng như buổi chợ phiên sáng sớm.

Rào Rào cười, lần đầu tiên trong ngày hôm đó cậu cười thật sự. Cậu xoay người, lúc nhanh lúc chậm, lúc nhẹ nhàng lúc ào ạt, và dàn Chuông Gió đáp lại từng nhịp một, hào hứng và vui vẻ. Mình không hề phá phách. Ý nghĩ ấy lần đầu tiên chợt đến trong đầu Rào Rào. Mình chỉ chưa tìm đúng nhạc cụ của đời mình mà thôi.
Tối hôm đó, cả thị trấn chìm trong bầu không khí nặng nề. Người lớn mệt mỏi sau một ngày dài, trẻ con buồn vì trời đột nhiên lạnh, và con phố nhỏ vắng lặng một cách buồn bã dưới ánh trăng mờ. Rào Rào đứng trước hiên nhà gốm, nhìn vào những người bạn Chuông Gió đang im lìm trong đêm. Cậu hít một hơi thật dài. Rồi cậu bắt đầu. Cậu thổi thật khẽ trước, để những chiếc Chuông Tre cất lên tiếng trầm đều đặn làm nền, như nhịp tim của bản nhạc. Tiếp đó, cậu xoáy nhẹ một vòng để những chiếc Chuông Thủy Tinh vào giai điệu, tiếng trong trẻo bay lên cao, len lỏi qua từng mái ngói, theo từng ô cửa sổ đóng kín. Và rồi cậu để bản nhạc cuốn cậu đi…
Trong nhà, bà Lan đang ngồi tính tiền thì dừng tay, ngẩng đầu lên lắng nghe. Chú Minh đang đọc sách thì khẽ mỉm cười mà không biết tại sao. Cô Thu nằm trên giường chưa ngủ được bỗng thấy lòng nhẹ tênh như có ai vừa gỡ đi một gánh nặng vô hình. Từng chiếc cửa sổ hé mở, một rồi hai rồi ba, bốn, năm… Người ta không đóng cửa vì sợ gió đêm nữa, họ mở cửa để lắng nghe.
Bản nhạc kéo dài đến khi vầng trăng lên cao, rồi từ từ tan vào trong đêm như một giấc mơ. Những chiếc Chuông Gió đong đưa lần cuối rồi im lặng, như những người bạn sau buổi chơi khuya vừa cúi đầu chào nhau trước khi về nhà. Rào Rào nhìn quanh thị trấn. Những ô cửa sổ vẫn còn hé mở. Cậu cười thật rạng rỡ trong đêm, một mình, nhưng không thấy cô đơn chút nào.
Từ sáng hôm sau, Rào Rào không còn bay khắp nơi một cách hấp tấp nữa. Mỗi buổi sáng, cậu vẫn ghé qua các con phố, nhưng khẽ khàng hơn, như thể cậu đã học được rằng đôi khi chỉ cần một làn gió nhẹ là đủ để làm những mái tóc bay bay một cách duyên dáng, đủ để những tờ lịch trên tường lật sang ngày mới, đủ để những khóm hoa nghiêng mình chào buổi sớm mà không rụng một cánh nào.
Rào Rào không còn muốn trở thành chú chim hót líu lo, hay bất cứ ai khác. Cậu hài lòng với việc là chính mình – một cơn gió đầy năng lượng, đôi khi vụng về, nhưng có trái tim tốt bụng và một dàn nhạc riêng không ai có được.
Và mỗi buổi chiều, khi thị trấn nhỏ bắt đầu mệt mỏi, người ta lại nghe thấy từ cuối con ngõ vọng ra tiếng kinh coong leng keng quen thuộc. Những chiếc cửa sổ lại hé mở. Người ta lại mỉm cười mà đôi khi không hiểu vì sao. Chỉ có Rào Rào và những người bạn Chuông Gió là biết: bạn không hề vô dụng. Bạn chỉ là một giai điệu đẹp đang chờ đợi nhạc cụ của riêng mình để cất tiếng mà thôi.
MAI HOÀNG

