Đi qua năm cũ

(VNBĐ – Thơ). Năm hai ngàn không trăm hai mươi
có vẻ như dài hơn nhiều năm khác
bắt đầu là một mùa xuân kinh hoàng
nhân loại ngỡ ngàng mùa “chiến tranh Covid”

Con người vốn đã dần xa nhau
lại thêm mùa “giãn cách”
xa càng xa
như giữa trời và đất
như những hành tinh điên cuồng
vun vút vượt qua nhau
thon thót giật mình
thon thót lo âu

Con người tàn phá thiên nhiên
con người trả giá
vẫn cứ đua nhau tàn phá
dẫm đạp nhau
tranh giành!
Nước mắt người nghèo
tiếng thét thất thanh
loan dội khắp hành tinh
cái ác vẫn không dừng lại!

Mẹ đã về nơi vĩnh hằng
con mồ côi mãi mãi
biết tìm đâu lời ru
biết tìm đâu niềm an ủi
Mẹ ơi! Khói hương chiều ba mươi
hoa cúc vàng và mâm cơm mừng mẹ tròn trăm tuổi
(dù ba năm nay mẹ đã ở trên trời).
Con đi qua năm hai ngàn không trăm hai mươi
xốn xang nghìn dấu hỏi
lòng rối bời, làm sao mà an nhiên!

Cả thế giới đang rộn ràng bao loại vắc – xin
những “thần dược” bạt ngàn
bạt ngàn trang quảng cáo
Tịnh tâm nào!
Tịnh tâm nào!
vượt nốt chặng đường chênh vênh giông bão
Thấp thoáng xuân về hóa giải vũng mây đen!
12.2020

LỆ THU

(Văn nghệ Bình Định Xuân Tân Sửu 2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Ngõ quê thương nhớ

Buổi sáng, ngõ quê thức giấc theo tiếng chổi tre của bà Năm nhà đầu ngõ, cứ soàn soạt, đều đặn vào mỗi lúc mờ sương. Rồi là tiếng kẽo kẹt khi mẹ gánh nước từ giếng về, đôi thùng tôn cũ đong đưa…

Bà Baptiste

Người phụ nữ trẻ này tên là Paul Hamot, con gái của thương gia Fontanelle giàu có trong vùng. Khi cô ấy được mười một tuổi, một biến cố bất ngờ đã xảy ra…

Bạn Gió và những chiếc chuông xinh

Rào Rào cười, lần đầu tiên trong ngày hôm đó cậu cười thật sự. Cậu xoay người, lúc nhanh lúc chậm, lúc nhẹ nhàng lúc ào ạt, và dàn Chuông Gió đáp lại từng nhịp một, hào hứng và vui vẻ…

Nghe bà kể chuyện

Đêm nghe bà kể chuyện
Nàng Bân tích thật xưa
Yêu thương, nàng đan áo
Rét ngày xuân trái mùa