Đi qua năm cũ

(VNBĐ – Thơ). Năm hai ngàn không trăm hai mươi
có vẻ như dài hơn nhiều năm khác
bắt đầu là một mùa xuân kinh hoàng
nhân loại ngỡ ngàng mùa “chiến tranh Covid”

Con người vốn đã dần xa nhau
lại thêm mùa “giãn cách”
xa càng xa
như giữa trời và đất
như những hành tinh điên cuồng
vun vút vượt qua nhau
thon thót giật mình
thon thót lo âu

Con người tàn phá thiên nhiên
con người trả giá
vẫn cứ đua nhau tàn phá
dẫm đạp nhau
tranh giành!
Nước mắt người nghèo
tiếng thét thất thanh
loan dội khắp hành tinh
cái ác vẫn không dừng lại!

Mẹ đã về nơi vĩnh hằng
con mồ côi mãi mãi
biết tìm đâu lời ru
biết tìm đâu niềm an ủi
Mẹ ơi! Khói hương chiều ba mươi
hoa cúc vàng và mâm cơm mừng mẹ tròn trăm tuổi
(dù ba năm nay mẹ đã ở trên trời).
Con đi qua năm hai ngàn không trăm hai mươi
xốn xang nghìn dấu hỏi
lòng rối bời, làm sao mà an nhiên!

Cả thế giới đang rộn ràng bao loại vắc – xin
những “thần dược” bạt ngàn
bạt ngàn trang quảng cáo
Tịnh tâm nào!
Tịnh tâm nào!
vượt nốt chặng đường chênh vênh giông bão
Thấp thoáng xuân về hóa giải vũng mây đen!
12.2020

LỆ THU

(Văn nghệ Bình Định Xuân Tân Sửu 2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Lưng người ngược hướng mặt trời

Thứ người xấu lấy đi chính là niềm tin của người khác dành cho họ, đâu thể nào lấy đi lòng tốt của cha con. Điều má hay nhắc về cha là vậy. Biết bao nhiêu lần rồi, ổng đều tha thứ cho người ta…

Trở lại dòng sông tuổi thơ

Tuổi thơ của tôi bắt đầu từ những buổi sáng còn đẫm hơi sương, khi mặt trời chưa kịp ló lên khỏi rặng tre cuối xóm. Dòng sông khi ấy xanh như một dải lụa mềm, phẳng lặng…

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi