Đi qua năm cũ

(VNBĐ – Thơ). Năm hai ngàn không trăm hai mươi
có vẻ như dài hơn nhiều năm khác
bắt đầu là một mùa xuân kinh hoàng
nhân loại ngỡ ngàng mùa “chiến tranh Covid”

Con người vốn đã dần xa nhau
lại thêm mùa “giãn cách”
xa càng xa
như giữa trời và đất
như những hành tinh điên cuồng
vun vút vượt qua nhau
thon thót giật mình
thon thót lo âu

Con người tàn phá thiên nhiên
con người trả giá
vẫn cứ đua nhau tàn phá
dẫm đạp nhau
tranh giành!
Nước mắt người nghèo
tiếng thét thất thanh
loan dội khắp hành tinh
cái ác vẫn không dừng lại!

Mẹ đã về nơi vĩnh hằng
con mồ côi mãi mãi
biết tìm đâu lời ru
biết tìm đâu niềm an ủi
Mẹ ơi! Khói hương chiều ba mươi
hoa cúc vàng và mâm cơm mừng mẹ tròn trăm tuổi
(dù ba năm nay mẹ đã ở trên trời).
Con đi qua năm hai ngàn không trăm hai mươi
xốn xang nghìn dấu hỏi
lòng rối bời, làm sao mà an nhiên!

Cả thế giới đang rộn ràng bao loại vắc – xin
những “thần dược” bạt ngàn
bạt ngàn trang quảng cáo
Tịnh tâm nào!
Tịnh tâm nào!
vượt nốt chặng đường chênh vênh giông bão
Thấp thoáng xuân về hóa giải vũng mây đen!
12.2020

LỆ THU

(Văn nghệ Bình Định Xuân Tân Sửu 2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Một khoảng trời riêng

Hai tuần sau khi Hannah và Mark kết hôn, cô đã phải lòng một người khác. Đó là buổi sáng đầu tiên cô trở lại văn phòng sau tuần trăng mật, cô gặp một người thanh niên đang chờ pha cà phê…

Phép màu lấp lánh

Vào mỗi đêm khuya, khi cả thế giới chìm vào giấc ngủ say và những ngôi sao bắt đầu rủ nhau chơi trốn tìm sau màn mây thì Giọt Sương lại lặng lẽ xuất hiện. Nó nhỏ xíu, tròn vo, trong veo…

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất