Nguyễn Thị Nguyệt Trinh (sinh năm 1980, quê Tuy Phước, Bình Định – nay thuộc xã Tuy Phước Bắc, Gia Lai) là gương mặt quen thuộc với bạn đọc yêu văn học thiếu nhi qua bút danh Mộc An. Chị ghi dấu ấn bằng một mạch sáng tác bền bỉ, giàu tưởng tượng và nhân ái với những tác phẩm tiêu biểu như Đậu Đậu Sâu Sâu & Bé Bé (in chung với Thùy Trang, NXB Đà Nẵng, 2022), Nếu một ngày chúng tớ biến mất (NXB Kim Đồng, 2022), Nhạc sĩ đường phố (NXB Kim Đồng, 2023), Ở một nơi có rất nhiều rồng (NXB Kim Đồng, 2024), Cậu bé Tròn Xoe và con ma thích ăn gà rán; Người thầy một nửa ma (NXB Kim Đồng, 2025), Kẻ trộm Đen ở vương quốc Hoa Mặt Trời (NXB Văn học, 2025)…
Hành trình lặng lẽ ấy được ghi nhận bằng Giải Khát vọng Dế Mèn năm 2023 và Giải B Giải Sách Quốc gia lần thứ VII (2024). Không ồn ào xuất hiện, Nguyễn Thị Nguyệt Trinh chọn cách “náu nương” trong chữ nghĩa, đều đặn mỗi năm cho ra đời hai đến ba đầu sách chỉn chu, chất lượng, được xuất bản bởi những đơn vị uy tín.
Bên cạnh mảng văn học thiếu nhi, với bút danh Duyên An, Nguyễn Thị Nguyệt Trinh còn tạo dựng một giọng thơ riêng giàu suy tư và độ lắng. Thơ chị là sự khúc xạ tinh tế từ những gụi gần đời sống, nơi con người đối diện với nguồn cội, thời gian, ký ức và những xáo trộn âm thầm của hiện sinh. Không thiên về phô diễn cảm xúc, thơ chị chậm rãi, nhưng có độ ngân dài; ngay cả trong những câu thơ tự do vẫn ẩn chứa những nhịp điệu nội tâm, nâng níu xúc cảm người đọc.
Nguyễn Thị Nguyệt Trinh hiện là hội viên Chi hội Văn học (Hội VHNT Gia Lai). Văn nghệ Gia Lai số này xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của chị.
VÂN PHI (chọn và giới thiệu)

xuân luôn khởi đầu với hy vọng và niềm vui
và nhẩm hát bài ca giáng sinh thiện lành
mỗi bước chân dài một lối vui
cát nảy mầm
em bé ngồi vẽ lên cát
rồi xóa
vô tận trong những vạch nghệch ngoạc không màu
gió thổi cát bay
trụ bê tông dở dang
cắt lên bầu trời cam đỏ
hoàng hôn tô màu cho bầu trời như thể
màu sót lại của năm vung vãi một lần
như thể vẽ cùng em bức thinh không
ngẫu hứng bất tận
bàn chân bạch dương bám chắc vào cát
rì rào rì rào
cát bay cát bay
em bé bước đi
cát nảy mầm
từng bước xanh
bốn mùa trở thành bài hát
ngày cuối năm như quả cam chín
lăn tròn
theo bước trẻ thơ
mồng Một lên tinh khôi
tựa lá mầm mới nhú.
tôi sinh ra từ bụng một bà mẹ nghèo
tôi òa ập những ngọt ngào chắt từ hạnh phúc khổ đau đời mẹ
lũ mèo đi hoang theo dấu bầy cỏ lông chông lăn vào chiếc hố đêm qua vừa mọc
ngủ say không biết những nhọc nhằn âu lo đời mẹ
về nương trăm năm không dài không ngắn
liệu ai đó sẽ hỏi tôi sinh ra từ bụng bà mẹ nào chăng?
với biển, chiều cuối năm
lên xam xám trời
chạy về phía Tết
và rộng thêm lòng phố
nốt nhạc thắm đỏ gửi mùa đông.


