Giáp xuân

(VNBĐ – Thơ). 

Rây phùn hoa cỏ dầm mưa
Thắm xanh chút nữa cho vừa kịp xuân
Nghỉ tay cấy dặm nâu bùn
Mẹ ta tỉ mẩn ủ thuần vại dưa.

Em ngồi ngạch cửa nhà xưa
Luồn thêu áo mới dẫu chưa rượu hồng
Gói trao lòng gửi mênh mông
Mưng mưng má ửng chờ mong người về.

Bấc mùa hun hút cóng tê
Không ngăn được bước chân quê chợ làng
Bán đi, mua lại rộn ràng
Í ơi í ới… cười vang mặt trời.

Gió đưa cây cải. Mặc người!
Làng ta mơn mởn cái ngời ngợi ngoan
Đắng lời chi để héo hon
Ra Giêng rừng rực chồi non, hoa vàng.

Nắng lên lấp loáng ngỡ ngàng
Hàng cau mưng mức muốt ngần ngực hoa
Tiếng gà gáy… vọng tin xa
Vườn mai bung nụ nuột nà hửng xuân.

HỒ THẾ SINH

(Văn nghệ Bình Định số Xuân Nhâm Dần 2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Khát vọng trong thơ Văn Cao

Với Văn Cao, khát vọng sống luôn thường trực trong tâm hồn ông. Thơ ông không chỉ phản ánh khát vọng sống của Nhân dân lao động nghèo khổ một thời mà còn của chính bản thân ông – một nghệ sĩ tài hoa…

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ