(VNGL – Gương mặt hội viên). Sinh năm 1984, hiện sống và làm việc tại Gia Lai, Lê Vi Thủy đến với văn chương khá tình cờ từ những bài thơ đăng trên blog cá nhân khoảng năm 2008, sau đó được giới thiệu trên Văn nghệ Trẻ. Từ những trải nghiệm ban đầu, chị sớm nhận ra: viết là cách giải nén cảm xúc và mở ra đối thoại với bạn đọc.
Những tập thơ như Mắt vỡ không còn bóng (2012), Ngày hạt mầm tỏa hương (2020), hay Gió nghiêng về phía ngược chiều (2023) cho thấy một giọng điệu suy tư, thường trực nỗi ám ảnh về thân phận con người, những tổn thương tinh thần và cả những bất định của đời sống.
Không dừng ở thơ, Lê Vi Thủy chủ động bước sang văn xuôi như một sự thể nghiệm cần thiết. Các tập truyện như Bảng lảng sương đêm (2015), Rừng gió (2021), Trăng treo đầu núi (2023) và mới nhất là Sương mờ biên giới (2025) cho thấy khả năng quan sát đời sống, cách xây dựng không khí và chiều sâu tâm lý nhân vật. Văn xuôi mang đến cho chị sự ghi nhận rõ nét, được khẳng định qua nhiều giải thưởng, gần đây là giải Nhất cuộc thi Truyện ngắn Sông Hương (2024 – 2025). Tiểu thuyết Những đường thẳng song song (2025) tiếp tục đánh dấu bước trưởng thành mới của chị.
Dù viết ở thể loại nào, Lê Vi Thủy vẫn nhất quán trong quan niệm sáng tác, rằng, văn chương phải bám sát đời sống, phản ánh những mảng khuất và nỗi cô đơn thầm lặng của con người. Và sau tất cả, như chị thổ lộ, thơ vẫn là nẻo đi về, là nơi chị được là mình nhất.
Lê Vi Thủy hiện là hội viên Chi hội Văn học (Hội VHNT Gia Lai); hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Văn nghệ Gia Lai số này xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của chị.
VÂN PHI (Chọn và giới thiệu)

Môi dã quỳ
Thảng thốt
mùa đông không sập cửa
đáy mắt xa xăm
vòng tay ấm khản gọi bao điều còn chất chứa
Cà phê từng giọt vỡ
hương đêm
rơi
cánh cửa mở đóa trữ tình
gió lùa úp mặt
môi run dã quỳ
lấp loáng sông đêm chảy ngược
nhớ…
Những kẻ mộng du
đường xa khó thở
bên nào cũng muốn là kẻ chiến thắng
về một vùng trời mây trắng
vẫn chưa thể dừng chân.
Gốc quê
Huế năm bảy tuổi và Huế bốn mươi tuổi
có khác nhau không, có
chắc chắn có
trong đôi mắt của một đứa trẻ và người trưởng thành
Huế của đứa trẻ bảy tuổi lần đầu thăm quê
nơi sinh ra của bà, của ba
khu phố cổ Bao Vinh vẫn còn giữ lại nét xưa
những ngày mưa, nước lên quá gối
nhà ghé nhà trên những chiếc ghe nhỏ xíu
dọc bờ sông Hương những chiếc thuyền san sát nhau
là cuộc sống của bao gia đình, đầy lạ lẫm
thích thú với những đền đài lăng tẩm
cùng những câu chuyện rong rêu tháng năm
mệ ôm đứa cháu nhỏ
ngơ ngác nhìn bà
vá cái lạnh thấu của những cơn mưa
ngày đầu năm mới
Huế của đứa trẻ bốn mươi tuổi
đã trải qua sự trưởng thành
góc nhìn từ ngơ ngác đến đồng cảm
những con đường phồn hoa tráng lệ
bên cạnh kinh thành cổ kính xưa cũ
chứng kiến bao nhiêu dòng chảy lịch sử
giữa hai mặt đối lập tạo thành một tổng thể
cuộc sống như cuốn phim băng
đã chiếu hơn nửa đời người
từng day dứt, từng buồn từng vui
và ngày trở về lại quê cha
chẳng còn được nghe mệ kể chuyện
thắp nén nhang
giữa những ngày xuân mưa phùn đến run người
nhớ mệ
Đứng trên cầu Trường Tiền nhìn về phía mưa rơi
những tất tả đang ngược xuôi tấp nập
trong một màu trắng bạc
chợt thấy lòng chênh chao đến lạ
dù bảy tuổi hay bốn mươi tuổi
vẫn đau đáu nhớ về quê hương
của một người lỡ mất gốc quê.
Về phía không anh
em cũng chật hẹp lòng mình khi phố không anh
chỉ ký ức quen mà tìm mãi không lối về
những điều dang dở
chiều lạnh rồi đâu thể thuộc về em
phía không anh.



