Món quà vô giá

(VNBĐ – Thơ). 

Tặng những người thiện nguyện

Có thể lúc này thơ vô cùng xa xỉ
Chỉ tấm lòng thiện nguyện đến miền Trung
Mảnh đất bạc phập phồng cơn nắng gió
Còn xối xả mưa, nên bão lụt muôn vàn

Có thể lúc này thơ bỗng ngỡ ngàng
Tiếng vỗ tay tự trái tim thôi thúc
Đã ngớt mưa sao mắt người ngấn nước
Bởi “tiếng hát” em tha thiết khẽ khàng

Có thể lúc này thơ đã được sang trang
Không giấu nỗi rưng rưng… về trường lớp
Lòng nén lòng chưa cần lên danh sách
Trao tận tay học phí lúc cơ hàn

Có thể lúc này thơ gánh chứa chan
Nơi bão lũ đi qua, hẳn phù sa đọng lại
Dẫu trắng khăn tang, dẫu bấy nhiêu thiệt hại
Thiên tai nào không quặn thắt cơn đau…

Có thể lúc này thơ đã biết nương nhau.
30.10.2020

NGUYỄN THỊ PHỤNG

(Văn nghệ Bình Định số 103 tháng 11.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ

Trực giác

Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.