Người quê ra phố

(VNGL – Thơ).

Mảnh vườn xưa mẹ trồng rau
những khi nhớ lắm rủ nhau cùng về

Quây quần trên chiếu hiên nhà
tay cầm trái ớt hít hà… rưng rưng

Chim xa tổ
chim nhớ rừng
thương ngôi nhà cũ, thương từng luống rau

Một giàn bầu bí cùng leo
ngày đi ra phố mang theo nếp làng

Ra đường khuấy nước, dọc ngang
về nhà vẫn một anh chàng nhà quê

Bao năm còn giữ đam mê
chăm rau trong chậu nhớ về ngày xưa

Đã từng cởi áo tắm mưa
một đời gội, rửa… vẫn chưa hết phèn!

VĨNH TUY

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Khát vọng trong thơ Văn Cao

Với Văn Cao, khát vọng sống luôn thường trực trong tâm hồn ông. Thơ ông không chỉ phản ánh khát vọng sống của Nhân dân lao động nghèo khổ một thời mà còn của chính bản thân ông – một nghệ sĩ tài hoa…

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ