Những ngày bình yên

(VNBĐ – Tản văn). Có những ngày mưa lạnh âm u chỉ muốn ngồi lì ở ghế sofa, ôm cốc cà phê nóng, đọc linh tinh hoặc nghe mấy bản nhạc jazz của cô ca sĩ quen thuộc.
Giờ mới hiểu vì sao Trịnh Công Sơn từng bảo, lòng thật bình yên mà sao buồn thế?
Vì thật ra, cảm giác bình yên luôn tiệm cận với buồn hơn là vui, nó mang sự điềm đạm trầm lắng của tháng năm trăn trở hơn là những khoảnh khắc chói lóa thoáng qua. Ai có thể mãn nguyện đi qua những ngày bình lặng mà không mong mỏi gì nhiều, có nghĩa họ đã bình yên rồi đấy.
Cuối năm nghe toàn tin xấu, hết sóng thần đến đánh bom, rồi người ta thà chọn sống tha hương dù phải trốn chui nhủi ở Đài Loan chứ không muốn về nhà…
Nhiều khi nghĩ, người mình như những đứa con trong một gia đình nghèo không hạnh phúc, bố mắng nhiếc cấm cản, mẹ thiếu thốn cay nghiệt cằn nhằn. Nên trong lúc sang hàng xóm xem ké tivi thấy họ đầm ấm vui tươi, mời ta ăn cả khoai luộc, cứ muốn ở luôn bển không về. Thiệt là khổ. Không gì buồn bằng cảm giác chẳng muốn về nhà, dù ngoài trời mưa lạnh Tết đến nơi.
Cho nên những ai còn thích về nhà, ở lì trong nhà, không ham hố tiệc tùng bon chen, không thèm khát những hẹn hò phù phiếm…, họ chưa hẳn đã hạnh phúc, nhưng có lẽ đã đủ mỏi mệt và bình thản trước mọi thứ, không cần cảm giác kích thích nào để bước qua buồn chán. Bởi sau tất cả với một số người, có lẽ được bình lặng sống đã là may mắn lớn của cuộc đời dành cho.
Và dẫu sao, hôm nay vẫn là một ngày mưa lạnh đẹp. Gạo đầy bồn, tủ lạnh đầy thức ăn, cà phê hãy còn trong kệ bếp và có người bạn ở đâu đó rất xa gọi về, kể những câu chuyện mỗi ngày quen thuộc.
Người ta bao giờ cũng lầm tưởng, tình yêu là để nói những lời thề non hẹn bể, những lời quyết liệt đắm say, nhưng nào đâu phải vậy? Nó đơn giản chỉ là sự lặp lại đều đặn như nhịp đập trái tim, những câu hỏi ngỡ như nhàm chán: Em ngủ ngon không? Em ăn cơm chưa?
Thì ra hạnh phúc thật sự của đời người chính là phải biết nhìn thấy điều đẹp đẽ trong những ngày dài bình lặng, sự sâu sắc yêu thương trong những quan tâm đơn giản hàng ngày. Và cảm giác biết ơn.

NGUYỄN BÍCH THỦY

(Văn nghệ Bình Định số 92 tháng 12.2020)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ

Trực giác

Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.