mùa đông

Mùa đông

Ông mặt trời ngủ miết
Trùm kín chiếc chăn mây
Nắng vàng cũng đi vắng
Trời âm u nhiều ngày

Mưa dông

Hồi đó, tôi lên chín. Út Chẵn mười hai. Bờ rào dâm bụt rừng rực đỏ là ranh giới nhà anh và nhà tôi. Nhà nào cũng thấp lè tè, nên đám con nít thay phiên bắt thang leo lên những mái ngói phủ rêu xanh…

Mùa đông

Sớm nay bừng tỉnh giấc
Một làn gió se se
Kìa mùa đông đã về
Run hàng cây trước ngõ.

Những mùa đông thương nhớ

(VNBĐ – Thơ). Từ khi biết mùa đông nơi ấy Cái rét cắt da mà thương nhớ cả đời Bé hạt tiêu nằm trong ổ rơm ấm áp Bà bủ nhường, bà chịu lạnh đã quen rồi Biết cái rét thấu xương thêm tha thiết

Mùa đông

Ông mặt trời ngủ miết
Trùm kín chiếc chăn mây
Nắng vàng cũng đi vắng
Trời âm u nhiều ngày

Mưa dông

Hồi đó, tôi lên chín. Út Chẵn mười hai. Bờ rào dâm bụt rừng rực đỏ là ranh giới nhà anh và nhà tôi. Nhà nào cũng thấp lè tè, nên đám con nít thay phiên bắt thang leo lên những mái ngói phủ rêu xanh…

Mùa đông

Sớm nay bừng tỉnh giấc
Một làn gió se se
Kìa mùa đông đã về
Run hàng cây trước ngõ.

Những mùa đông thương nhớ

(VNBĐ – Thơ). Từ khi biết mùa đông nơi ấy Cái rét cắt da mà thương nhớ cả đời Bé hạt tiêu nằm trong ổ rơm ấm áp Bà bủ nhường, bà chịu lạnh đã quen rồi Biết cái rét thấu xương thêm tha thiết