Tản văn

Sự lãng quên của thành đạt

(VNBĐ – Tản văn). Chúng tôi đang làm việc trong một văn phòng đại diện, chuyên môn chủ yếu là “quan hệ” với các tỉnh. Buổi sáng nọ, có khách ghé thăm. Tôi rủ chị đồng nghiệp cùng đi “tiếp khách”, bởi đối tác này

Những khoảnh khắc phù dung

(VNBĐ – Tản văn).  1. Dù chưa một lần ngắm hoa, nhiều người vẫn nghe danh loài hoa nổi tiếng trong văn chương, nghệ thuật về vẻ đẹp mong manh, “sớm nở tối tàn”, liên tưởng những “hồng nhan bạc mệnh” trong đời. Rồi đâu

Trong lặng im những mùi…

(VNBĐ – Tản văn). Tôi vẫn nhớ con đường về ngập nắng, tưởng như mình đâu bỏ tất cả để ra đi. Ngày qua ngày, tháng qua tháng cứ như chưa từng chạm đến nỗi buồn, mùa vội vã ùa vào cuốn đi tất cả.

“Phở Bằng” của gia đình tôi

(VNBĐ – Tản văn). Có con cháu ở Sài Gòn, mấy ngày qua, ba má tôi lại thắc thỏm khi đây là nơi xuất hiện ca bệnh Covid 19 mới. Loáng thoáng nghe giọng má đang điện hỏi thăm con dâu tình hình công việc,

Màu hoa ở lại

(VNBĐ – Tản văn). Trong cơn mưa ấm Giêng hai, tôi chợt nghe thấy tiếng cựa mình của những chiếc nụ biêng biếc tím. Khẽ khàng và run rẩy, những cánh hoa xoan chầm chậm nở một màu tím mỏng manh. Tôi ngồi dưới mưa

Rôm rốp… những âm quen

(VNBĐ – Tản văn). Hầu hết người miền Trung đều thích bánh tráng. Ăn quanh năm như dân Tây ăn bánh mì vậy! Bánh tráng có thể xếp hàng lương thực thứ hai, sau gạo. Giỗ quải, tiệc tùng mà mỗi bàn không có vài

Tết, nhớ nồi cơm cười của má

(VNBĐ – Tản văn). Điển cố văn học kể rằng, thời Tam Quốc, mẹ của Mạnh Tông thèm ăn măng quá mới nói với con trai. Mạnh Tông thương chìu mẹ hết mực nhưng lúc bấy giờ là mùa đông, măng không mọc lên được.

Triết lý làm bánh

(VNBĐ – Tản văn). Dạo trước mẹ có cho tôi cái lò nướng cũ, mà lâu lắm rồi chỉ dùng để cất chìa khóa hoặc tiền lẻ thôi. Cho đến một hôm thấy nó cồng kềnh ngứa mắt thế là mang vứt ra nhà tôi

Những ngày bình yên

(VNBĐ – Tản văn). Có những ngày mưa lạnh âm u chỉ muốn ngồi lì ở ghế sofa, ôm cốc cà phê nóng, đọc linh tinh hoặc nghe mấy bản nhạc jazz của cô ca sĩ quen thuộc. Giờ mới hiểu vì sao Trịnh Công

Sự lãng quên của thành đạt

(VNBĐ – Tản văn). Chúng tôi đang làm việc trong một văn phòng đại diện, chuyên môn chủ yếu là “quan hệ” với các tỉnh. Buổi sáng nọ, có khách ghé thăm. Tôi rủ chị đồng nghiệp cùng đi “tiếp khách”, bởi đối tác này

Những khoảnh khắc phù dung

(VNBĐ – Tản văn).  1. Dù chưa một lần ngắm hoa, nhiều người vẫn nghe danh loài hoa nổi tiếng trong văn chương, nghệ thuật về vẻ đẹp mong manh, “sớm nở tối tàn”, liên tưởng những “hồng nhan bạc mệnh” trong đời. Rồi đâu

Trong lặng im những mùi…

(VNBĐ – Tản văn). Tôi vẫn nhớ con đường về ngập nắng, tưởng như mình đâu bỏ tất cả để ra đi. Ngày qua ngày, tháng qua tháng cứ như chưa từng chạm đến nỗi buồn, mùa vội vã ùa vào cuốn đi tất cả.

“Phở Bằng” của gia đình tôi

(VNBĐ – Tản văn). Có con cháu ở Sài Gòn, mấy ngày qua, ba má tôi lại thắc thỏm khi đây là nơi xuất hiện ca bệnh Covid 19 mới. Loáng thoáng nghe giọng má đang điện hỏi thăm con dâu tình hình công việc,

Màu hoa ở lại

(VNBĐ – Tản văn). Trong cơn mưa ấm Giêng hai, tôi chợt nghe thấy tiếng cựa mình của những chiếc nụ biêng biếc tím. Khẽ khàng và run rẩy, những cánh hoa xoan chầm chậm nở một màu tím mỏng manh. Tôi ngồi dưới mưa

Rôm rốp… những âm quen

(VNBĐ – Tản văn). Hầu hết người miền Trung đều thích bánh tráng. Ăn quanh năm như dân Tây ăn bánh mì vậy! Bánh tráng có thể xếp hàng lương thực thứ hai, sau gạo. Giỗ quải, tiệc tùng mà mỗi bàn không có vài

Tết, nhớ nồi cơm cười của má

(VNBĐ – Tản văn). Điển cố văn học kể rằng, thời Tam Quốc, mẹ của Mạnh Tông thèm ăn măng quá mới nói với con trai. Mạnh Tông thương chìu mẹ hết mực nhưng lúc bấy giờ là mùa đông, măng không mọc lên được.

Triết lý làm bánh

(VNBĐ – Tản văn). Dạo trước mẹ có cho tôi cái lò nướng cũ, mà lâu lắm rồi chỉ dùng để cất chìa khóa hoặc tiền lẻ thôi. Cho đến một hôm thấy nó cồng kềnh ngứa mắt thế là mang vứt ra nhà tôi

Những ngày bình yên

(VNBĐ – Tản văn). Có những ngày mưa lạnh âm u chỉ muốn ngồi lì ở ghế sofa, ôm cốc cà phê nóng, đọc linh tinh hoặc nghe mấy bản nhạc jazz của cô ca sĩ quen thuộc. Giờ mới hiểu vì sao Trịnh Công