Trúc Phùng

Hơn một lần

Thổn thức, tình yêu
muốn được yêu cùng tận
bỗng thấy mình như bông lúa
cúi đầu chợt sợ, một cơn giông

Mưu sinh

(VNGL – Thơ). Con viết về loài hoa hồng đỏ có gai Con viết về cuộc mưu sinh của đời người Đêm nay họ rời bỏ phố thị ám ảnh triền xa thùng container đông lạnh nơi đất khách Giữa mùa biến động hối hả

Xa xứ

Ngã ba Cheo Reo nhộn nhịp buổi tan tầm. Tôi lao xe vun vút, chạy trốn khỏi sự chộn rộn của một ngày mệt nhoài để về nhà. Tôi nhớ mẹ với những ngày xa quê…

Hơn một lần

Thổn thức, tình yêu
muốn được yêu cùng tận
bỗng thấy mình như bông lúa
cúi đầu chợt sợ, một cơn giông

Mưu sinh

(VNGL – Thơ). Con viết về loài hoa hồng đỏ có gai Con viết về cuộc mưu sinh của đời người Đêm nay họ rời bỏ phố thị ám ảnh triền xa thùng container đông lạnh nơi đất khách Giữa mùa biến động hối hả

Xa xứ

Ngã ba Cheo Reo nhộn nhịp buổi tan tầm. Tôi lao xe vun vút, chạy trốn khỏi sự chộn rộn của một ngày mệt nhoài để về nhà. Tôi nhớ mẹ với những ngày xa quê…