Trương Công Tưởng

Tóc

(VNBĐ – Thơ). Một ngày thiệt buồn… Buồn hơn những ngày buồn Tôi tính ra tiệm cắt tóc thật ngắn Nhưng vừa quay đi tiếng mẹ cứ vọng theo: – Hớt làm sao cho ra giống con người! Thế là tôi cạo trọc! Mẹ tôi

Chợ Đồng Dài

(VNBĐ – Văn trẻ). Mẹ tôi, một người ca cũ ngồi rao bán tháng Giêng bên góc chợ trầm cây bàng xanh lên trong mắt người sắp đi xa người quét chợ đã già, lưng còm, nheo mắt Mùa xuân dìu người già xuôi dốc

Tóc

(VNBĐ – Thơ). Một ngày thiệt buồn… Buồn hơn những ngày buồn Tôi tính ra tiệm cắt tóc thật ngắn Nhưng vừa quay đi tiếng mẹ cứ vọng theo: – Hớt làm sao cho ra giống con người! Thế là tôi cạo trọc! Mẹ tôi

Chợ Đồng Dài

(VNBĐ – Văn trẻ). Mẹ tôi, một người ca cũ ngồi rao bán tháng Giêng bên góc chợ trầm cây bàng xanh lên trong mắt người sắp đi xa người quét chợ đã già, lưng còm, nheo mắt Mùa xuân dìu người già xuôi dốc