Tháng Mười Hai chạm vào miền nhớ

(VNBĐ – Tản văn). Tháng Mười Hai đến, mang theo cái se lạnh của mùa đông cùng những cảm xúc giao mùa khó gọi tên. Tôi lang thang trên Facebook, nơi bạn bè mỗi người chào tháng cuối năm bằng một tâm trạng riêng. Người vui vẻ đếm ngược đến Giáng sinh, kẻ lại bâng khuâng tiếc nuối những ngày tháng đã qua.

Tháng Mười Hai như một người khách quen, khẽ gõ cửa từng ngôi nhà, len lỏi qua từng con gió lạnh, đánh thức những tâm hồn đang ngủ quên trong kỷ niệm. Những nỗi niềm xưa, những lời hứa bỏ ngỏ, những giấc mơ dang dở bỗng ùa về. Tôi ngắm những tia nắng cuối năm lách qua kẽ rèm, nghĩ về những dự định mình từng viết ra đầu năm: đọc thêm sách, đi đến những vùng đất mới, sống chậm lại để trân trọng những điều nhỏ bé. Một số đã thành hiện thực, số khác vẫn lặng lẽ chờ đợi tháng Mười Hai này thôi thúc hoàn thành.

Tháng Mười Hai dịu dàng như một bản nhạc dương cầm, từng phím đàn vang lên trong trẻo giữa tiết trời se lạnh, mang theo hơi thở của những ngày cuối đông. Trong khoảnh khắc ấy, không gì hạnh phúc hơn khi được nắm tay người mình yêu, cùng nhau dạo bước dưới ánh đèn phố mờ ảo, giữa dòng người tất bật nhưng lòng vẫn an yên lạ thường. Cảm nhận bàn tay ấm áp trong tay mình, mọi ồn ào dường như lùi xa, chỉ còn lại nhịp tim chung một điệu, như lời bản nhạc đang ru hồn ta. Tháng Mười Hai đến, không phải để nhắc nhở rằng một năm đang qua đi, mà để nói rằng những điều đẹp đẽ vẫn luôn hiện hữu, chỉ cần ta biết mở lòng đón nhận và yêu thương.

Tháng Mười Hai trong ký ức tôi là mùa của những bông hoa cải vàng trên triền đồi với những ngày chạy nhảy vui đùa dưới ánh mặt trời nhạt nắng. Tôi nhớ nội, nhớ những câu chuyện ngày xưa về làng quê, về những mùa đông dài nắng hiếm, khi người ta phải đốt rơm sưởi bên hiên nhà. Những ngày cuối năm, ba thường chở tôi trên chiếc xe đạp cũ để đi chợ hoa. Đó là khoảng thời gian tôi thích nhất, bởi đường phố lúc ấy ngập trong sắc đỏ của hoa trạng nguyên, sắc vàng của cúc đại đóa, và những chậu mai nhỏ e ấp chờ Tết. Ba tôi không phải người khéo nói, nhưng ánh mắt ông luôn dịu dàng khi chọn mua một bó cúc nhỏ cắm lên bàn thờ mẹ.

Tháng Mười Hai quê tôi không chỉ là mùa gió lạnh ùa về, mà còn là mùa của hy vọng, mùa bắt đầu cho những vườn rau Tết. Đây là vụ mùa quan trọng nhất trong năm, bởi Tết người quê tôi đủ đầy hay không, niềm vui sum vầy có trọn vẹn hay không, đều phụ thuộc vào những luống rau xanh mướt này. Tôi hay theo bà ra vườn, nơi những luống cải ngọt, xà lách, hành ngò đã bắt đầu lún phún lên xanh. Dưới cái lạnh hanh hao của tháng cuối năm, đất trời như cùng bà nâng niu từng mầm non. Bàn tay bà khéo léo tỉa tót, chăm chút từng nhánh cây. Gió đông có lẽ cũng dịu lại, nhường chỗ cho những hạt sương mai đọng trên lá, như những giọt nước mắt mừng vui của thiên nhiên, chào đón một vụ mùa mới. Tôi thích nhất lúc bà vừa tưới nước, vừa thủ thỉ như đang nói chuyện với rau. “Lớn nhanh nhé, để còn kịp Tết”, đôi mắt ánh lên niềm hy vọng. Cứ thế, tháng Mười Hai của tôi luôn gắn với mùi đất ẩm hòa quyện với mùi rau tươi mới, nhắc nhở tôi về những ngày thơ bé, cùng bà cặm cụi bên vườn, tay lạnh cóng nhưng lòng thì ấm áp lạ thường. Ngày áp Tết, cả nhà quây quần nhổ rau, bó thành từng bó xanh mướt, rồi xếp gọn gàng lên xe để bà chở ra chợ. Tiếng cười nói rộn ràng, xen lẫn mùi thơm của những bó rau mới hái, thật thanh bình!

Tháng Mười Hai năm nay, tôi chợt nhận ra mình đã đủ lớn để thấu hiểu sự vất vả của bà, của ba, và cả giá trị của những luống rau xanh non nơi vườn nhà. Ngày nhỏ, tôi từng lăn xả vào vườn, giơ tay đòi giúp bà mà chẳng biết mình chỉ thêm bày trò nghịch ngợm. Đất bám đầy chân, những giọt sương sớm đọng trên lá mát lạnh làm tôi cười khanh khách. Thoắt cái, mái tóc tôi đã điểm vài sợi bạc, nhưng ký ức ấy như chỉ vừa hôm qua. Mỗi lần nhớ lại, giữa cái lạnh se sắt của mùa đông, lòng tôi lại ấm áp lạ kỳ. Đó là thứ cảm giác được tưới tắm bởi yêu thương và những điều giản dị mà quý giá nhất trong cuộc đời.

Tháng Mười Hai – chạm vào miền nhớ…

PHAN LINH CHÂU

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Duyên An – náu nương miền chữ

Nguyễn Thị Nguyệt Trinh (sinh năm 1980, quê Tuy Phước, Bình Định – nay thuộc xã Tuy Phước Bắc, Gia Lai) là gương mặt quen thuộc với bạn đọc yêu văn học thiếu nhi qua bút danh Mộc An…

Khát vọng trong thơ Văn Cao

Với Văn Cao, khát vọng sống luôn thường trực trong tâm hồn ông. Thơ ông không chỉ phản ánh khát vọng sống của Nhân dân lao động nghèo khổ một thời mà còn của chính bản thân ông – một nghệ sĩ tài hoa…

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát