Thơ dự thi của Nhiên Đăng

(VNBĐ – Thơ dự thi).

Đêm An Lão

Trên độ cao 1.000 mét,
Người Bana cúng con nước, tạ ơn thiên nhiên
Đốt lửa uống rượu cần làm phép
Dòng suối lạnh, đêm tràn xuống hơi thở bầu trời
Có phải là nơi còn nhiều bí mật
Nơi của nguyên thủy loài người,
Cái bụng hiền như cục đất,
Nên An Lão như vị trưởng lão của người đồng bào,
Bana, H’rê, Chăm,
Những âm thanh vang ra từ linh hồn cồng chiêng
Đêm nghe dã quỳ hát dưới triền dốc

Những chiếc gùi gùi giấc mơ lên cổng trời…

Đêm ngủ ở An Lão như nằm trong am thất
Vào mùa lễ hội ăn cúng lúa mới,
Người chồng đệm đàn pơ lơng khơng cho người vợ hát
Bài hát năm xưa tiễn chồng đi bảo vệ biên giới Tây Nam
Chàng đi, để lại đôi mắt trẻ thơ sau ô cửa gỗ
Nơi con chim đầu rìu hót trên cây chòi mòi
Và đám dương xỉ bỏ bùa bầy gió lang thang

Xanh trong làn sương rét mướt…

Đêm ngủ ở An Lão như nằm trong am thất
Trong làn điệu ta lêu, ka choi
Tiếng đàn pơ răng dưới ngôi nhà sàn
Sau một ngày làm nương làm rẫy
Trẻ con ngồi quanh bếp lửa nghe già làng kể chuyện rừng thiêng

Bằng tiếng nói dân tộc mình…

 

Tiếng gọi giao mùa…

Dưới dãy núi hình vòm cung,
Cánh đồng đêm hạt lúa nảy mầm
Cha nằm nghỉ trên võng sau một ngày đồng áng
Mẹ ru cháu bài hát ru con hơn ba mươi năm trước
Lời ru đã đưa tôi vào những giấc mơ đẹp

Như cỏ non tháng Giêng ươm đầy sắc nắng…

Neo trên bầu trời mây trắng như giấc mơ
Tiếng chim chạm vào bếp lửa
Mùa đông gió lùa qua ngõ
Có phải giọt mưa ca dao vỡ trên đầu ngọn gió

Để con cá lòng tong theo con nước lũ xuôi nguồn…

Cấy vào giấc mơ giọt mồ hôi tháng Ba mẹ nhóm bếp
Thái lát bàn chải nấu thức ăn cho gia súc
Con diều hâu bay đi tìm mồi trên núi đá
Chảy vào tôi tiếng te te quách,
Mưa ngửa mình tuôn
Cái lạnh,
Cái lạnh của ba tháng mùa đông

Trượt qua làn da miền quê lam lũ…

Xới nồi cơm khói ấm bay vào buổi chiều gió lạnh,
Em nhóm lửa sưởi ấm con mèo lười nằm ngái ngủ tàn tro
Mấy đứa nhỏ ngồi chờ cơm tối

Ngoài trời bầy côn trùng cùng lũ dế bắt đầu lên tiếng gọi giao mùa…

NHIÊN ĐĂNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Lưng người ngược hướng mặt trời

Thứ người xấu lấy đi chính là niềm tin của người khác dành cho họ, đâu thể nào lấy đi lòng tốt của cha con. Điều má hay nhắc về cha là vậy. Biết bao nhiêu lần rồi, ổng đều tha thứ cho người ta…

Trở lại dòng sông tuổi thơ

Tuổi thơ của tôi bắt đầu từ những buổi sáng còn đẫm hơi sương, khi mặt trời chưa kịp ló lên khỏi rặng tre cuối xóm. Dòng sông khi ấy xanh như một dải lụa mềm, phẳng lặng…

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi