Hồn thơ

(VNBĐ – Thơ). Đừng hỏi tuổi
Ta không có tuổi
Ta là dòng sông tâm tưởng bốn mùa
Ta là ngọn gió mát lành có khi là cơn bão
Ta là sa mạc cỗi cằn từng phụ bạc cơn mưa!
Đừng hỏi tình yêu
Ta không biết đếm
Yêu đến tận cùng con sóng vỗ mùa không
Có ánh trăng vàng ôm ấp cả mùa đông
Có ngọn tháp cô đơn nơi cuối làng một đời không biết khóc
Đừng hỏi niềm đau
Ta là giọt sương muốn cánh đồng kia hạnh phúc
Ta cũng lại là tia nắng tự mình thiêu đốt giấc mơ xưa
Ta đến ta đi bất chợt mơ hồ
Lấp lánh yêu thương, dại khờ, minh triết…
Cùng những ngôi sao trên bầu trời và những bông hoa dịu dàng tinh khiết
Ta ẩn nấp giữa ngôn từ
Và hiển hiện ở muôn nơi
Thấp thoáng đôi khi thân phận một con người.
11.7.2022

LỆ THU

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Lưng người ngược hướng mặt trời

Thứ người xấu lấy đi chính là niềm tin của người khác dành cho họ, đâu thể nào lấy đi lòng tốt của cha con. Điều má hay nhắc về cha là vậy. Biết bao nhiêu lần rồi, ổng đều tha thứ cho người ta…

Trở lại dòng sông tuổi thơ

Tuổi thơ của tôi bắt đầu từ những buổi sáng còn đẫm hơi sương, khi mặt trời chưa kịp ló lên khỏi rặng tre cuối xóm. Dòng sông khi ấy xanh như một dải lụa mềm, phẳng lặng…

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi