Thơ

Nghe bà kể chuyện

Đêm nghe bà kể chuyện
Nàng Bân tích thật xưa
Yêu thương, nàng đan áo
Rét ngày xuân trái mùa

Mưa xuân

Những hạt mưa bé nhỏ
Khẽ bay trong gió xuân
Rồi đậu trên cỏ biếc
Như sương mai trong ngần

Hơn một lần

Thổn thức, tình yêu
muốn được yêu cùng tận
bỗng thấy mình như bông lúa
cúi đầu chợt sợ, một cơn giông

Mưu sinh

(VNGL – Thơ). Con viết về loài hoa hồng đỏ có gai Con viết về cuộc mưu sinh của đời người Đêm nay họ rời bỏ phố thị ám ảnh triền xa thùng container đông lạnh nơi đất khách Giữa mùa biến động hối hả

Nối vào giấc mơ

Chúng mình thỏa thuận với trí nhớ rằng
chẳng có gì ở chân trời hôm đó
chỉ có con đường nối liền với gió
đưa ta vào giấc chiêm bao

Những điều mới

Khi thế giới lướt qua em và mang theo bình dưỡng khí
thay vì ba lô như mọi khi
thì em vẫn đang tìm những tia sáng mới
hơn lời anh nói hôm qua

Đường bay

Một ngày nào đó
Giữa vùng trời
Sẽ nhìn thấy ta như cỏ hoa ngày xưa
Em chỉ biết khóc như một đứa trẻ vừa qua mười tám tuổi

Sau những giấc mơ qua

Ta gặp lại một mùa mưa phủ,
mưa trên mái lá bạch đàn
tiếng chim sáo đá gieo vào chiều
những âm thanh rải lên ruộng mạ

Lên men mùa xuân

Tôi chia nhỏ những kí ức về thời gian 
trôi không đầu không cuối 
chỉ có em vẫn miệt mài giấc mơ sinh nở
trong ngôi nhà chật ních tiếng cười

Viết trên dòng Pô Cô

Hào hùng cất ở đáy sông
phía thượng nguồn nỗi đau không chảy lại
độc mộc thả về bóng nước
rã nguyên vẹn hình hài
không nứt dấu ban sơ

Lưng cha

Vệt nắng quét qua thung cuối ngày
Loang loáng trên vai cha
Trượt theo những giọt mồ hôi
Nhát cuốc
Vục vào lòng đất

Không dấu vết

Những ý tưởng biến mất
Không dấu vết
Tôi đi tìm lại những giọt mưa

Cầm tay bể cạn

Màu mắt em pha nắng
Trời thản nhiên cao hơn
Vài hạt mầm vũ trụ
Đã xanh thêm dỗi hờn

Bài thơ bên giếng quê

Khi tôi yêu lục bát rời con ngõ
Giếng làng rêu lóa ánh phồn hoa
Hạt lúa nhỏ phơi trong mùa chướng gió
Bụi trăng ngà trổ nhánh sương non

Vẫn nắng ngoài phiên mơ

Đang phía nào sớm trưa hay chiều vắng
Buồn không thật mà lòng như suối cạn
Nghe tiếng côn trùng lăn ra ngoài cõi
Lại thấy con mèo trốn vắng ngủ mê

Nghe bà kể chuyện

Đêm nghe bà kể chuyện
Nàng Bân tích thật xưa
Yêu thương, nàng đan áo
Rét ngày xuân trái mùa

Mưa xuân

Những hạt mưa bé nhỏ
Khẽ bay trong gió xuân
Rồi đậu trên cỏ biếc
Như sương mai trong ngần

Hơn một lần

Thổn thức, tình yêu
muốn được yêu cùng tận
bỗng thấy mình như bông lúa
cúi đầu chợt sợ, một cơn giông

Mưu sinh

(VNGL – Thơ). Con viết về loài hoa hồng đỏ có gai Con viết về cuộc mưu sinh của đời người Đêm nay họ rời bỏ phố thị ám ảnh triền xa thùng container đông lạnh nơi đất khách Giữa mùa biến động hối hả

Nối vào giấc mơ

Chúng mình thỏa thuận với trí nhớ rằng
chẳng có gì ở chân trời hôm đó
chỉ có con đường nối liền với gió
đưa ta vào giấc chiêm bao

Những điều mới

Khi thế giới lướt qua em và mang theo bình dưỡng khí
thay vì ba lô như mọi khi
thì em vẫn đang tìm những tia sáng mới
hơn lời anh nói hôm qua

Đường bay

Một ngày nào đó
Giữa vùng trời
Sẽ nhìn thấy ta như cỏ hoa ngày xưa
Em chỉ biết khóc như một đứa trẻ vừa qua mười tám tuổi

Sau những giấc mơ qua

Ta gặp lại một mùa mưa phủ,
mưa trên mái lá bạch đàn
tiếng chim sáo đá gieo vào chiều
những âm thanh rải lên ruộng mạ

Lên men mùa xuân

Tôi chia nhỏ những kí ức về thời gian 
trôi không đầu không cuối 
chỉ có em vẫn miệt mài giấc mơ sinh nở
trong ngôi nhà chật ních tiếng cười

Viết trên dòng Pô Cô

Hào hùng cất ở đáy sông
phía thượng nguồn nỗi đau không chảy lại
độc mộc thả về bóng nước
rã nguyên vẹn hình hài
không nứt dấu ban sơ

Lưng cha

Vệt nắng quét qua thung cuối ngày
Loang loáng trên vai cha
Trượt theo những giọt mồ hôi
Nhát cuốc
Vục vào lòng đất

Không dấu vết

Những ý tưởng biến mất
Không dấu vết
Tôi đi tìm lại những giọt mưa

Cầm tay bể cạn

Màu mắt em pha nắng
Trời thản nhiên cao hơn
Vài hạt mầm vũ trụ
Đã xanh thêm dỗi hờn

Bài thơ bên giếng quê

Khi tôi yêu lục bát rời con ngõ
Giếng làng rêu lóa ánh phồn hoa
Hạt lúa nhỏ phơi trong mùa chướng gió
Bụi trăng ngà trổ nhánh sương non

Vẫn nắng ngoài phiên mơ

Đang phía nào sớm trưa hay chiều vắng
Buồn không thật mà lòng như suối cạn
Nghe tiếng côn trùng lăn ra ngoài cõi
Lại thấy con mèo trốn vắng ngủ mê