Đưa em hương lân tinh

(VNGL – Thơ).

Đưa em xuôi hai tay
Đưa em tóc dựng đứng
Chân, huyệt sâu, đá cứng
Dung nham, tàn, dung nham

Đường dài hơn tầm mắt
Em dài hơn ký ức
Bụi mù nào cho tôi
Kỷ niệm nào miệng vực?

Lời nào dao nát mặt?
Tiếng nào qua vuốt mắt
Đưa em khuỵu hai chân
Lưỡi run Ba La Mật

Môi em phòng hơi ngạt
Ngực em ghế điện êm
Những lông tơ thòng lọng
Tôi tử tù từng đêm

Đưa em dài cơn điên
Cười gãy cành cúc trắng
Cười mười năm chết lặng
Tôi cười như cầu kinh

Đưa em đường lân tinh
Tôi cháy, thời gian cháy
Sáng lối em thanh bình.

THỤC LINH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Sông Ba mùa hò hẹn

Chắt chiu từ ruột núi
Sông Ba trôi lạch nước cuối cùng
Đàn bò thủng thẳng qua sông
Nhường nhau từng ngụm khát.

Lại biển… và đêm nữa…

Những chai đời rỗng không, biển ném ngược vào bờ
Người vẫn đi trong tầm tã sóng
Đêm ập về đánh sập ngây thơ
Cát quấn từng đôi, và tôi có bóng

Buôn xa

Mấy cây xà gạc là đến văn minh
Bao nhiêu đời buôn không tới được
Con bò quen sống bãi rừng
Người quen hơi bến nước

Tấm bảng hiệu cũ

Tiếng chuông chùa từng hồi ngân vang giữa không gian. Gần sáng rồi ư? Lài đếm theo từng nhịp chuông đổ chầm chậm, đều đều. Trằn trọc mãi bây giờ mới tìm được giây phút thanh tịnh