(VNGL – Thơ).
Lặng lẽ vàng trong đồi núi
Mang mang một nét dã quỳ
Sương chùng thời gian ngưng đọng
Thẫn thờ những dấu chân đi.
Lặng lẽ vàng trong góc phố
Giữa màu xanh nhạt nhòa sương
Bước chân người xa bỡ ngỡ
Nao lòng một cánh hoa vương.
Lặng lẽ vàng trong nỗi nhớ
Lối xưa còn đó ai về
Tháng năm dỗi hờn ký ức
Dã quỳ vẫn ngợp trời quê.
NGÔ VĂN CƯ