(VNGL – Thơ).
Trong màu áo của người làng tôi
Có cái nắng miền Trung chan chát mặt người
Có tiếng nước sông đêm âm thầm khua mái dầm ngược bến
Có câu hát hò khoan trên bãi khuya
Sông chảy về đâu mà nước mắt xuôi dòng
Mồ hôi mặn nuôi lớn thân xương rồng
Đàn ông cõng nắng cõng mưa mà không cõng nổi mái nhà trước mùa mưa bão
Đàn bà cõng cả cánh đồng dòng sông mà không cõng nỗi lòng mình khô ráo
Thương nhau núi lở
Thương nhau sông cạn
Thương nhau sen thắm dịu dàng
Trăng lên trên núi Chéo
Trăng về ngã ba sông
Trăng làm ngực em cong, má em hồng
Trăng kết đôi người làng nên duyên chồng vợ
Trăng lặn vào mắt mẹ hao khuyết bao mùa nhớ
Trăng phủ vai người một dải khăn tang
Trong tiếng nói của người làng tôi
Mát lành như gió rừng, ngọt trong như giếng cổ
Lặn vào mỗi sắc âm là đất trời nắng gió
Là nỗi đời riêng trong phận người chung
Trên gương mặt của người làng tôi
Là gương mặt của những người nằm xuống
Nước mắt, nụ cười, những vòng tay ấm
Khắc khổ, âu lo, lạc quan, yêu đời, hạnh phúc
Tỏa bóng quê hương trên mỗi dặm đường
Trong trái tim của người làng tôi
Dòng máu đỏ đập cùng nhịp tim đất nước.
TRƯƠNG CÔNG TƯỞNG