(VNGL – Thơ).
Chiều rơi chiếc bóng qua thềm
Thời gian lặng lẽ gợi thêm nỗi người
Bao năm gió bụi một thời
Ngoảnh nhìn chỉ thấy bóng đời chênh chao
Sân xưa cỏ mọc xanh rào
Dấu chân năm cũ rơi vào lãng quên
Bếp nghèo khói đã ngủ quên
Mẹ như chiếc bóng bên hiên đợi chiều
Một đời lặng lẽ thương yêu
Giờ theo ngọn gió hiu hiu cuối vườn
Con đi qua mấy đoạn trường
Giật mình tóc đã nhuốm sương tự hồi
Bóng mình đổ xuống đơn côi
Nghe như bóng mẹ lần hồi phía sau
Mai kia khép lại nhịp cầu
Bóng con xin đổ chung màu… bóng xưa.
THU NGUYỆT