Lại biển… và đêm nữa…

(VNGL – Thơ).

Những chai đời rỗng không, biển ném ngược vào bờ
Người vẫn đi trong tầm tã sóng
Đêm ập về đánh sập ngây thơ
Cát quấn từng đôi, và tôi có bóng

Hai mươi năm, tôi sống bám ghe em
Vỏ hóa đá trên ván sàn rời rã
Trăng nạy tôi ra làm gì đêm nay?
Tuyệt vọng xổ ào chất nhầy nhuyễn thể

Sau mỗi sóng là một phiên bản biển
Sau mỗi tôi một nhợt nhạt quá nhiều
Em trí trá gợi hàng cây rì rào bóng mát
Trùng dương nào mắc lưới rã họng kêu

Em lắp tôi làm mồi nhử bão
Rồi rút đi… những tháng ngày bùn nhão

Tôi nổ mắt ánh điện những thuyền câu
Biển tắt đêm, ngăn đá, những con tàu.

THỤC LINH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời

Bến đỗ bình yên

Giao đứng bên cửa sổ, nhìn những gương mặt trẻ măng, lấp lánh ánh mắt ngưỡng mộ dành cho chồng cô – thầy giáo Ngạn. Suốt mười lăm năm qua, hình ảnh ấy không hề thay đổi…