Lại biển… và đêm nữa…

(VNGL – Thơ).

Những chai đời rỗng không, biển ném ngược vào bờ
Người vẫn đi trong tầm tã sóng
Đêm ập về đánh sập ngây thơ
Cát quấn từng đôi, và tôi có bóng

Hai mươi năm, tôi sống bám ghe em
Vỏ hóa đá trên ván sàn rời rã
Trăng nạy tôi ra làm gì đêm nay?
Tuyệt vọng xổ ào chất nhầy nhuyễn thể

Sau mỗi sóng là một phiên bản biển
Sau mỗi tôi một nhợt nhạt quá nhiều
Em trí trá gợi hàng cây rì rào bóng mát
Trùng dương nào mắc lưới rã họng kêu

Em lắp tôi làm mồi nhử bão
Rồi rút đi… những tháng ngày bùn nhão

Tôi nổ mắt ánh điện những thuyền câu
Biển tắt đêm, ngăn đá, những con tàu.

THỤC LINH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thầm nghe

Những người lính như tôi không làm lính nữa
Mỗi năm một lần ngồi tựa vai nhau
Lại như lửa vừa nhen bập bùng trong máu
Trong lửa ai về ấm lạnh sau vai.

Đơn độc

Đôi lúc cũng có chút lạnh lẽo
Giữa nồng nàn
Sự dối trá của chính chúng ta mang lại
Sẽ sưởi ấm trái tim đầy nghi thức

Mắt rừng

Bao năm biền biệt xa rừng
Ngày trở lại chợt rưng rưng bóng hình
Vạn ngàn diệp lục rung rinh
Ngỡ như mắt bạn gọi mình chiều xưa

Hồn lúa Lạc Hồng

Năm 221 trước Công nguyên, nhà Tần thống nhất sáu nước dưới lá cờ của một đế chế hùng mạnh chưa từng có. Trên đài cao, Tần Thủy Hoàng phóng tầm mắt về phương Nam xa xôi bằng tất cả tham vọng của mình…