(VNGL – Thơ).
Mấy cây xà gạc là đến văn minh
Bao nhiêu đời buôn không tới được
Con bò quen sống bãi rừng
Người quen hơi bến nước
Cái gùi suốt ngày trên vai
Mang cuộc đời qua hoang dã
Quả bầu tay cầm đã chai
Không ưng những gì xa lạ
Bước chân quen lối đường rừng
Tai quen nghe lời chim hót
Mắt quen thả giữa mông lung
Hồn quen nắng mưa lấm láp
Mấy cây xà gạc
Mà xa vời xa…
PHẠM ĐỨC LONG
