(VNGL – Văn trẻ).
Phía đó trời ẩn nhẫn pha sương
Nơi hành trình khói lạc chiều chảy ngược
Mùa vọng tiếng tha hương
Quay quắt nguyện cầu
Người chôn mình trong bể nước cùng đôi cá vàng
Nhìn xuyên về miên mải
Người cùng bể cá vàng trên chuyến tàu ngày rồi lại đêm
Đếm nhịp ray rung
Tiếng nước ngân lên chao chát
Mấy nẻo chờ ngóng sân ga
Khấp khởi tiếng người
Trùng trùng mây vỡ đằng sau núi
Lẫn tiếng làng nhỏ thó dưới rặng xoan
Tiếng sôi của loài nhộng và ong mật
Kẻ thao thiết chờ
Nọ thao thiết nở
Người bây giờ cũng rong về tổ
Chái bếp quen chờ rộn tiếng thưa
Tự do khói
Lựng ngọt sắc trời màu trứng sáo
Nồng vị mứt dừa
Nơi đó má ướp xuân bằng hương từ đất
Cha bồi hồi ngẫm cành trẩy lộc non
Sân gạch đỏ mướt trơn chân bước vội
Tàu vừa qua đồng
Nghẹn dấu chim di.
VÕ ĐÌNH DUY
