Khi trời màu trứng sáo

(VNGL – Văn trẻ).

Phía đó trời ẩn nhẫn pha sương
Nơi hành trình khói lạc chiều chảy ngược
Mùa vọng tiếng tha hương
Quay quắt nguyện cầu
Người chôn mình trong bể nước cùng đôi cá vàng
Nhìn xuyên về miên mải

Người cùng bể cá vàng trên chuyến tàu ngày rồi lại đêm
Đếm nhịp ray rung
Tiếng nước ngân lên chao chát
Mấy nẻo chờ ngóng sân ga
Khấp khởi tiếng người

Trùng trùng mây vỡ đằng sau núi
Lẫn tiếng làng nhỏ thó dưới rặng xoan
Tiếng sôi của loài nhộng và ong mật
Kẻ thao thiết chờ
Nọ thao thiết nở

Người bây giờ cũng rong về tổ
Chái bếp quen chờ rộn tiếng thưa
Tự do khói
Lựng ngọt sắc trời màu trứng sáo
Nồng vị mứt dừa

Nơi đó má ướp xuân bằng hương từ đất
Cha bồi hồi ngẫm cành trẩy lộc non
Sân gạch đỏ mướt trơn chân bước vội
Tàu vừa qua đồng
Nghẹn dấu chim di.

VÕ ĐÌNH DUY

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Phép màu lấp lánh

Vào mỗi đêm khuya, khi cả thế giới chìm vào giấc ngủ say và những ngôi sao bắt đầu rủ nhau chơi trốn tìm sau màn mây thì Giọt Sương lại lặng lẽ xuất hiện. Nó nhỏ xíu, tròn vo, trong veo…

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất

Ngựa ơi về đâu

Người Đà Lạt xa lạ với từ thổ mộ hay xà ích. Chỉ là xe ngựa thân thương đồng hành cùng bác mã phu. Bóng ngựa in lên nền sương mà đi, tiếng lóc cóc ma mị trong ánh sáng đỏ lập lòe lúc ba, bốn giờ sáng