(VNGL – Văn trẻ).
Trảng đồi mùa trải tựa vạt ngâu
Em ở đó, gió nghiêng về phố
Nơi giấu anh giữa những trục tung hoành
Sóng cỏ lùa ngày rỗng buông nhanh
Trông về nơi có tiếng gọi ran của bầy se sẻ
Lần lữa chẳng buông
Gạt mình mỗi chiều tà
Chờ phố bên kia rực đèn ô sắc
Cuộc đua ánh sáng của bầu trời và phố
Gói em vào chính giấc mơ riêng
Bóng đổ những cây đèn
Vẫn tự đè lên thân mình xám ngắt
Vậy ở đó đâu mới là sự thật
Phố xoay vần trong giao hưởng tiếng xe
Rồi dối mình em có thành người góa
Góa cả phố dài lẫn những chùm cây
Ngày pháo hoa vẽ trên đỉnh những tòa nhà
Phố lẫn lộn tìm phù phiếm sáng
Nhập nhoạng người xô người
Em chòng chành vẫn một lòng hướng phố
Thả mình trôi vào cơn ngủ dài
Vùi tóc vội trên đường chân trời màu bạc
Gió xóa đông bằng mây vảy rồng
Một mùa nữa sắp sửa bung nhanh
Em ở đó, nhắm mắt mơ mình trong lòng phố.
VÕ ĐÌNH DUY
