Bóng người đã xa…

(VNGL – Văn trẻ).

Chiều về qua ngõ ngày xưa
Nghe thương nhớ cũ cũng vừa xanh xao
Hiên nhà gió thổi xôn xao
Lời ru của mẹ ngọt ngào hương quê.

Cánh chuồn thấp thoáng chân đê
Có mùa hoa dại nở mê miết buồn
Cuối chiều rơi một tiếng chuông
Gọi miền ký ức nghe muôn nỗi chờ.

Tôi về tìm lại giấc mơ
Thấy mùa xanh những bến bờ lặng im
Chiều quê nghe gió qua thềm
Lẫn trong màu nắng tiếng chim gọi ngày.

Hỏi người lỡ bước đường dài
Thị thành gửi lại khói bay lưng trời
Về nghe sông nước đầy vơi
Nhặt mùa xơ xác bóng người đã xa…

NGUYỄN CHÍ NGOAN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Hiện tượng thời tiết

Ở bất cứ nơi nào em cũng nghe thấy tiếng mưa
Bất cứ thời khắc nào của ngày – đêm và những khi giật mình giữa một giấc ngủ
Em cũng thấy mái tóc mình sũng ướt

Tiếng hót con chim nhỏ

Đêm qua, có một con chim nhỏ, nở trong lòng tay tôi
Sự mong manh của nó làm tôi cứ phải nắm chặt bàn tay mình lại
Ngoài kia bao nhiêu là súng hơi, đá cục, đạn chì

Sử quân tử

Những bức tường xám nắng gió đổ xuống mỗi ngày
Thật cảm ơn, bầy chim sẻ làm tổ, đẻ trứng, nở những đứa con nhỏ
Nhưng đôi lúc chúng thốt lên:
“Thế giới thật cô độc, tồi tệ!”, là khi bầy rắn đến
Rồi chúng quên ngay và vui đùa