(VNGL – Văn trẻ).
Chiều về qua ngõ ngày xưa
Nghe thương nhớ cũ cũng vừa xanh xao
Hiên nhà gió thổi xôn xao
Lời ru của mẹ ngọt ngào hương quê.
Cánh chuồn thấp thoáng chân đê
Có mùa hoa dại nở mê miết buồn
Cuối chiều rơi một tiếng chuông
Gọi miền ký ức nghe muôn nỗi chờ.
Tôi về tìm lại giấc mơ
Thấy mùa xanh những bến bờ lặng im
Chiều quê nghe gió qua thềm
Lẫn trong màu nắng tiếng chim gọi ngày.
Hỏi người lỡ bước đường dài
Thị thành gửi lại khói bay lưng trời
Về nghe sông nước đầy vơi
Nhặt mùa xơ xác bóng người đã xa…
NGUYỄN CHÍ NGOAN
