Chiều lau trắng

(VNGL – Thơ).

Giữa chiều lau trắng
bóng em mỏng như sương
còn nỗi buồn
dài như bãi vắng.

Em đi qua những khuya khoắt một mình
qua bến sông một mình
vớt một nhành cây khẳng khiu
của mùa đông sót lại.

Nhặt sợi tơ đỏ nơi cánh hoa
khâu lại đôi chỗ rạn bầu trời
nhưng không khâu kín được
nỗi hiu quạnh trong em.

Người đàn bà
lỡ chuyến đò ngang
ai gói giùm một cành hương
ướp vào chiếc váy em mặc
Chiều lau trắng
gió vẫn thơm làn da nâu
thương em áo vải không nhàu

Người đàn bà
lỡ chuyến đò ngang
môi má phai theo thời gian
mắt chờ ai phía sông rộng
ai về qua bến xưa
ôm dấu hương
niềm yêu trăng cũ
trôi theo con nước lặng.

LÊ TRỌNG NGHĨA

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

PGS.TS BÙI MẠNH HÙNG: “Đặt phát triển kĩ năng đọc, viết, nói, nghe vào vị trí trung tâm, nhưng không bỏ qua mục tiêu bồi dưỡng vốn văn học và văn hóa dân tộc cho người học”

Việc chỉ sử dụng một bộ SGK sẽ làm thay đổi phần nào việc dạy học theo tinh thần mới của chương trình năm 2018. Một trong những điểm đổi mới đáng chú ý của chương trình lần này là giáo viên không còn dạy hoàn toàn theo SGK…

Trái tim Đan-kô – bi kịch của lửa

Trái tim Đan-kô một truyện ngắn rút trong tập truyện Bà lão I-déc-ghin của Maxim Gorky mang đến một ngọn lửa của trí tuệ và tình thương cao cả dẫn bước con người chạm đến sự tự do

Giấc mơ

Vào một buổi chiều khi sương giá vẫn còn bám trên mặt đất, trên đường về sau khi đi lấy phiếu chuyển tiền, tôi bỗng nảy sinh ý muốn vẽ. Chắc chắn điều đó có liên quan đến việc tôi giờ đã có tiền để thuê người mẫu

Pleiku, bản tình ca trong sương

Tôi đến Pleiku vào một buổi sớm mùa xuân khi sương còn vương nhẹ trên vai phố núi. Không gian như được phủ một lớp lụa mỏng, mờ ảo, dịu dàng…