Nắng ngọt hiên nhà
Đã nghe nắng ngọt hiên nhà
Gió xuân qua ngõ đậm đà hương quê
Có miền hoa dại ven đê
Nở trong sương sớm đường về thênh thang.
Đã nghe nắng ngọt hiên nhà
Gió xuân qua ngõ đậm đà hương quê
Có miền hoa dại ven đê
Nở trong sương sớm đường về thênh thang.
Một tình yêu kỳ lạ nhất trên đời
Chỉ ánh sáng và hương thơm hòa quyện
Không sở hữu, không hình, không tiếng
Chỉ niềm tin vào khoảng lặng mơ hồ
Mồi lửa nhóm vào quá khứ
bùng sôi đốm gạo ven sông
chân nõn xuống thuyền sang bến
buồm vươn đắm đuối mắt buồn
các con là cánh chim của làng
ăn hạt lúa của làng
quệt giọt mồ hôi của làng
mà lớn
Sông giờ đã cạn nguồn
lòng còn nghe nặng hạt
xác nhang trắng một dấu hỏi
liệu có còn nhớ quê?
Vườn đã không còn hoa cũ
Người đã không còn lời cũ
Ta thấy mình già như bầy cá rô trong lòng giếng cạn
Nghe thấy tiếng chuông gió
Nhưng không thể quẫy chào
Mẹ nhóm bếp đợi xuân về ngang cửa
đào sắp bung mai cũng đã rộ cành
quýt lúc lỉu ửng vàng chiu chít quả
bếp lửa hồng quyến luyến bánh chưng xanh
Khi ánh nhìn em được chạm vào anh
giấc buồn khựng chân bên ô cửa
gió gọi gió, hoài ngân xao xuyến
gieo hạt mầm luyến mơ.
Ngày cánh gió xa khơi
hải âu vòng cánh tiễn người
Sao đổi ngôi
bên trời
ngày u ám
xa xôi
Không có gì
ngoài một đóa hoa xuân
cô đơn bung cánh lụa vàng
bên bờ rào còn vương mùi bùn non sau lũ
Mẹ gắng gượng bỏ dáng ngồi ủ rũ
xuống bếp thổi nồi cơm bên mái lá xạc xài…
Tự thuở nào trong giấc tuổi thơ có cánh cò trắng muốt
Giữ ánh trăng vàng ngắm đồng cạn đồng sâu
Nhịp thời gian sáng sớm đến đêm thâu
Nào đã cạn những vì sao nguồn cội
Hình như rớt lặng tiếng khà
trong thăm thẳm gió như là đang xuân
nâng lên đặt xuống mấy tuần
sóng sanh nổi bọt trắng cườm ngón tay
Đã nghe nắng ngọt hiên nhà
Gió xuân qua ngõ đậm đà hương quê
Có miền hoa dại ven đê
Nở trong sương sớm đường về thênh thang.
Một tình yêu kỳ lạ nhất trên đời
Chỉ ánh sáng và hương thơm hòa quyện
Không sở hữu, không hình, không tiếng
Chỉ niềm tin vào khoảng lặng mơ hồ
Mồi lửa nhóm vào quá khứ
bùng sôi đốm gạo ven sông
chân nõn xuống thuyền sang bến
buồm vươn đắm đuối mắt buồn
các con là cánh chim của làng
ăn hạt lúa của làng
quệt giọt mồ hôi của làng
mà lớn
Sông giờ đã cạn nguồn
lòng còn nghe nặng hạt
xác nhang trắng một dấu hỏi
liệu có còn nhớ quê?
Vườn đã không còn hoa cũ
Người đã không còn lời cũ
Ta thấy mình già như bầy cá rô trong lòng giếng cạn
Nghe thấy tiếng chuông gió
Nhưng không thể quẫy chào
Mẹ nhóm bếp đợi xuân về ngang cửa
đào sắp bung mai cũng đã rộ cành
quýt lúc lỉu ửng vàng chiu chít quả
bếp lửa hồng quyến luyến bánh chưng xanh
Khi ánh nhìn em được chạm vào anh
giấc buồn khựng chân bên ô cửa
gió gọi gió, hoài ngân xao xuyến
gieo hạt mầm luyến mơ.
Ngày cánh gió xa khơi
hải âu vòng cánh tiễn người
Sao đổi ngôi
bên trời
ngày u ám
xa xôi
Không có gì
ngoài một đóa hoa xuân
cô đơn bung cánh lụa vàng
bên bờ rào còn vương mùi bùn non sau lũ
Mẹ gắng gượng bỏ dáng ngồi ủ rũ
xuống bếp thổi nồi cơm bên mái lá xạc xài…
Tự thuở nào trong giấc tuổi thơ có cánh cò trắng muốt
Giữ ánh trăng vàng ngắm đồng cạn đồng sâu
Nhịp thời gian sáng sớm đến đêm thâu
Nào đã cạn những vì sao nguồn cội
Hình như rớt lặng tiếng khà
trong thăm thẳm gió như là đang xuân
nâng lên đặt xuống mấy tuần
sóng sanh nổi bọt trắng cườm ngón tay
TẠP CHÍ VĂN NGHỆ GIA LAI ĐIỆN TỬ
CƠ QUAN CHỦ QUẢN: HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH GIA LAI
Tổng biên tập: Trần Quang Khanh
Giấy phép hoạt động tạp chí in và tạp chí điện tử số 17/GP-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 13.01.2023
Tòa soạn: 103 Phan Bội Châu, phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai
Điện thoại: 02563.822167 – 02563.822187
Email: vannghegialaidientu@gmail.com
Bản quyền thuộc về tạp chí Văn nghệ Gia Lai