Lên men mùa xuân

(VNGL – Văn trẻ).

Mưa hữu thể hay hư vô
tro tàn một chiều lạnh ngắt
từ trời cao bầy chim ngoái nhìn rêu xanh
trên bàn tay tượng Phật,
những lời rao giảng về đêm tìm ánh sáng
của lũ côn trùng lột xác
giọt giọt rơi như đốt lửa
sau ba tháng mưa thấm đất
núi ngồi gãi vào đá sỏi
bầy dê vẫn liếm vào vách đá

vị mặn của luân hồi…

Chim én chao trên bầy trời cất tiếng gọi mùa xuân
cây đã trút hết lá như người chết bỏ lại thân xác
linh hồn như cây đang mọc ra những mầm chồi
trên mỏm đất ven thành cổ,

lửa vẫn chia nhỏ như giọt rượu ngàn xưa…

Tôi chia nhỏ những kí ức về thời gian
trôi không đầu không cuối
chỉ có em vẫn miệt mài giấc mơ sinh nở
trong ngôi nhà chật ních tiếng cười
có một mùa đông được ủ lâu trong những đám mây

lên men mùa xuân thành những giọt mưa phùn…

NHIÊN ĐĂNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Ngõ quê thương nhớ

Buổi sáng, ngõ quê thức giấc theo tiếng chổi tre của bà Năm nhà đầu ngõ, cứ soàn soạt, đều đặn vào mỗi lúc mờ sương. Rồi là tiếng kẽo kẹt khi mẹ gánh nước từ giếng về, đôi thùng tôn cũ đong đưa…

Bà Baptiste

Người phụ nữ trẻ này tên là Paul Hamot, con gái của thương gia Fontanelle giàu có trong vùng. Khi cô ấy được mười một tuổi, một biến cố bất ngờ đã xảy ra…

Bạn Gió và những chiếc chuông xinh

Rào Rào cười, lần đầu tiên trong ngày hôm đó cậu cười thật sự. Cậu xoay người, lúc nhanh lúc chậm, lúc nhẹ nhàng lúc ào ạt, và dàn Chuông Gió đáp lại từng nhịp một, hào hứng và vui vẻ…

Nghe bà kể chuyện

Đêm nghe bà kể chuyện
Nàng Bân tích thật xưa
Yêu thương, nàng đan áo
Rét ngày xuân trái mùa