(VNGL – Tản văn). Tôi đến Pleiku vào một buổi sớm mùa xuân khi sương còn vương nhẹ trên vai phố núi. Không gian như được phủ một lớp lụa mỏng, mờ ảo, dịu dàng, khiến từng bước chân tôi cũng chậm lại như sợ làm tan đi vẻ tĩnh lặng rất riêng của miền đất này.
Từ ban công trên tầng cao của khách sạn, tôi nhìn xuống phố núi vẫn còn đang ngái ngủ. Những con đường uốn lượn ẩn hiện trong màn sương, hàng thông đứng trầm mặc như những người gác cổng của thời gian. Xa xa, sắc hồng của hoa anh đào len lỏi qua lớp sương mờ, dịu dàng như một nụ cười vừa hé. Pleiku mùa xuân không ồn ào, không náo nhiệt mà đẹp theo cách riêng, khiến người ta phải lặng im để cảm nhận.
Tôi tìm đến Biển Hồ Tơ Nưng khi mặt trời chưa lên. Con đường dẫn vào hồ phủ đầy sương trắng, hàng thông hai bên hồ đứng lặng yên, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua tán lá. Đi giữa con đường rải nhựa dẫn xuống hồ nước xanh trong, con đường như sống mũi, hai bên là “đôi mắt biếc tròn trong”, tôi mới hiểu thế nào là “đôi mắt Pleiku”. Mặt nước phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu bầu trời cao vời vợi. Những dải mây trôi chậm, hòa vào làn nước khiến ranh giới giữa trời và nước dường như tan biến. Thỉnh thoảng, một làn gió nhẹ đi qua, mặt hồ khẽ gợn sóng như một cái chớp mắt rất khẽ. Theo truyền thuyết người Jrai, hồ hình thành từ nước mắt dân làng khóc than sau trận đại hồng thủy. Đặc biệt dù nằm trên đỉnh cao nguyên nhưng hồ chưa bao giờ cạn, lúc nào cũng ướt, long lanh tựa đôi mắt người thiếu nữ.
Rời Biển Hồ, tôi đi men theo những con đường nhỏ dẫn về phía những hàng thông xanh rì, cao vút. Con đường uốn lượn, lúc ẩn lúc hiện trong màn sương mỏng, như một dải lụa vắt ngang sườn đồi. Hai bên, những thân thông cao vút vươn lên trời, thẳng tắp và trầm mặc. Lớp vỏ thông xù xì, bạc màu theo năm tháng, mang theo dấu vết của gió, của mưa và của thời gian. Đi dưới tán thông, tôi có cảm giác như đang lạc bước vào một miền ký ức. Ánh nắng len qua từng kẽ lá, rơi xuống mặt đất thành những vệt sáng loang lổ. Gió thổi qua, những tán thông khẽ rung lên, tạo nên âm thanh rì rào như lời thì thầm của đại ngàn. Càng đi sâu, cánh rừng thông mở ra mênh mang và tĩnh lặng. Không gian nơi đây mang một vẻ đẹp rất riêng: vừa hùng vĩ vừa dịu dàng. Mùi nhựa thông thoang thoảng trong không khí, hòa cùng hơi lạnh của sương tạo nên một thứ hương vị rất khó gọi tên. Giữa rừng thông ấy, tôi thấy mình trở nên nhỏ bé nhưng trong lòng lại khoan khoái lạ thường. Mọi ồn ào dường như lùi lại phía sau, chỉ còn lại tiếng bước chân, tiếng gió và cảm giác bình yên lan tỏa. Tôi chợt hiểu vì sao người ta yêu Pleiku không chỉ vì cảnh đẹp, mà vì nơi đây có những khoảng lặng đủ để níu giữ tâm hồn của bất cứ ai từng ghé qua.
Nắng lên. Sương dần tan. Không gian như bừng tỉnh. Và rồi, tôi sững lại khi bắt gặp những vườn cà phê đang mùa nở hoa. Hoa cà phê trắng muốt, nhỏ bé nhưng kết thành từng chùm dày đặc, phủ kín cả cành lá. Từ xa nhìn lại, cả khu đồi như được bao phủ một lớp tuyết trắng tinh khôi. Hương hoa thoảng trong gió, ngọt ngào mà quyến rũ mang theo cái tinh khiết rất riêng của đất trời cao nguyên. Hoa cà phê trắng muốt, thơm ngọt như gọi mời. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm giác như đang giữ lại cả mùa xuân trong lồng ngực. Người thương hái một chùm hoa nhỏ, đưa cho tôi: “Đẹp và sáng trong như em”.
Có lẽ điều đáng nhớ không phải là bông hoa… mà là khoảnh khắc này. Giữa màu trắng của hoa cà phê, sắc hồng của hoa anh đào lại nổi bật lên như những nét chấm phá đầy thi vị. Những con đường Pleiku bỗng trở nên mềm mại hơn, lãng mạn hơn. Tôi một du khách phương xa lại thấy tim mình rung lên trước cảnh vật thơ mộng ấy.
Buổi chiều, Pleiku lại khoác lên mình một màu sắc khác. Sương bắt đầu trở lại, không dày đặc mà lững lờ trôi như một dòng ký ức đang chậm rãi quay về. Pleiku không níu chân người bằng những điều rực rỡ. Nơi đây giữ người lại bằng sự bình yên, bằng cái se lạnh rùng mình của buổi sớm, sương chiều lảng bảng, bằng hương cà phê dịu ngọt và bằng những sắc hoa anh đào mong manh phơn phớt hồng.
Rời phố núi, tôi mang theo mình một chút sương, một chút hương và rất nhiều thương nhớ. Để rồi khi nghĩ về Pleiku, trong tôi luôn hiện lên một bức tranh dịu dàng. Nơi ấy có Biển Hồ mờ sương, rừng thông trầm mặc, hoa cà phê trắng xóa, hoa anh đào hồng phai… và một mùa xuân cứ mãi ngân nga trong ký ức. Tôi chợt nghĩ, có những nơi đẹp vì khung cảnh dịu dàng đi sâu vào lòng người như phố núi Pleiku và cũng bởi nơi đây một người đã cùng tôi đi qua mùa xuân phố núi, bản tình ca trong sương rất khẽ, rất dịu dàng…
NHẬT HẠ
