Lưng cha

(VNGL – Thơ).

Vệt nắng quét qua thung cuối ngày
Loang loáng trên vai cha
Trượt theo những giọt mồ hôi
Nhát cuốc
Vục vào lòng đất
Bùn nâu ứa ra gốc rạ bật lên
Cho mùa mới…

Thân lúa sáu tháng
Trên lưng cha ngạt ngào thơm
Lặng từng bước chân
Băng qua ngọn đồi
Quây quần bữa cơm thơm ấm…

Luống cày tươi màu đất đỏ
Đợi cơn mưa đầu mùa
Cha cầm gậy thoăn thoắt chọc lỗ
Bàn chân con líu ríu theo sau tra hạt
Chờ mùa lúa nương.

Những đêm trăng sáng
Sau chiếc xe đạp cũ con vịn vào lưng cha
Con đường khấp khểnh bóng cha và con
Men theo lưng đồi
Một miền trăng dõi bước…

TRẦN HỒNG VÂN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Trở lại dòng sông tuổi thơ

Tuổi thơ của tôi bắt đầu từ những buổi sáng còn đẫm hơi sương, khi mặt trời chưa kịp ló lên khỏi rặng tre cuối xóm. Dòng sông khi ấy xanh như một dải lụa mềm, phẳng lặng…

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời