Những sớm mai

(VNGL – Thơ). 

Những buổi sáng thành phố
Người người tuôn ra từ nhà nhà cao/thấp
Nắng chói chang mưa dầm dề
Ngước mắt nhìn trời cầu nguyện
Người người như bầy kiến, đàn ong trong cuộc mưu sinh
Đôi khi quên hoặc cố tình quên mình đang tồn tại…

Những buổi sáng thành phố
Vội vã chợ, trường, công sở, bãi xe, quán xá…
Lụi cụi những lo toan, mưu cầu, tham vọng
Bạn bán rẻ mình trong phút chốc háo danh
Nỗi buồn tàn tro gió bốc ném vào hư không
Bạn hiền đâu chỉ khi tiệc tùng tung hô mới đến
Bạn hiền nâng ta khi gục ngã, kiệt cùng
Giới hạn tốt/xấu mỏng manh
Tình chi chi cũng phải lửa thử vàng
Trong gian nan mới thấu lòng, tỏ mặt.

Những buổi sáng thành phố
Mùi bình minh thơm len vào tóc, thơm mềm thịt da
Cà phê thấm hương đất ba zan
Quê hương sớm mai xuân nồng nàn
Thơm ngấu vào ruột gan
Xa chút thôi lòng cồn cào quay quắt
Bàn chân chưa qua hết dốc
Bàn chân đã muốn quay về.

Thành phố mỗi sớm mai
Bức tranh bảy màu, bức tranh đa nét
Ai ai cũng muốn mỗi sớm mai thức giấc
Bình minh tươi thơm như sắc pơ lang…

HOÀNG THANH HƯƠNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Khi trời màu trứng sáo

Phía đó trời ẩn nhẫn pha sương
Nơi hành trình khói lạc chiều chảy ngược
Mùa vọng tiếng tha hương
Quay quắt nguyện cầu

Em ở đó, mơ mình trong lòng phố

Trảng đồi mùa trải tựa vạt ngâu
Em ở đó, gió nghiêng về phố
Nơi giấu anh giữa những trục tung hoành
Sóng cỏ lùa ngày rỗng buông nhanh
Trông về nơi có tiếng gọi ran của bầy se sẻ

Bóng người đã xa…

Chiều về qua ngõ ngày xưa
Nghe thương nhớ cũ cũng vừa xanh xao
Hiên nhà gió thổi xôn xao
Lời ru của mẹ ngọt ngào hương quê.

Giấc ngủ quê nhà…

Con trở về tìm lại dấu xưa
Giàn mướp đắng trước hiên nhà vẫn trổ
Con ong bầu đập cánh bay qua miền cổ tích
Khói lam chiều cay sóng mắt rưng rưng.