Bóng núi không là núi

(VNGL – Thơ). 

Không ai nói cách xa mà ta diệu vợi
tiếng sóng vỗ bờ xót cả lòng sông

Người chèo đò tự mình xóa bóng
ai kịp thấy kiêu sa vừa đắm

Nước xanh vì nhiều ước hẹn
tre trúc nghiêng cho cổ tích nằm lòng

Bóng núi không là núi
đừng ngã vào mênh mông

Đò rẽ vắng trên sông
ta rẽ lòng gặp người đáy nhớ

Vơi đầy rồi cũng cạn
trăm năm soi vào đâu

Ta từng tin thẳm sâu
chỉ sông biết lòng mình trơ trọi

Tre trúc ngõ hầu đã quên
xa xanh ấy bây giờ cũng khác…

NGUYỄN THỊ KIM NHUNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Trở lại dòng sông tuổi thơ

Tuổi thơ của tôi bắt đầu từ những buổi sáng còn đẫm hơi sương, khi mặt trời chưa kịp ló lên khỏi rặng tre cuối xóm. Dòng sông khi ấy xanh như một dải lụa mềm, phẳng lặng…

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời