Xanh cỏ xanh mây xanh biển xanh trời

(VNBĐ – Thơ). 

Gieo vào đất
   cỏ xanh
Gieo lên trời
    mây biếc
Gieo xuống biển
        mênh mông hồn Việt
Máu gọi máu
Yêu thương gọi yêu thương
Hờn căm gọi căm hờn
Giọt thẫm giọt hồng rưng rưng trộn lẫn

Mặn lòng nước cũng đậm màu hơn.

Vì Tổ quốc quên mình
Các anh không lạnh lẽo cô đơn
Dẫu hài cốt chưa lên bờ yên nghỉ
Đáy biển sâu cỡ nào
Xa đất liền bao nhiêu hải lý

Vẫn ấm êm vòng tay mẹ muôn đời.

Một tiếng ơi hàng trăm giọng đáp lời
Cõi âm
Cõi dương
Cõi tình yêu bất tử
Cõi chính sử và cõi xanh huyền sử

Chưa bao giờ lu lấp bụi mờ tan bọt sóng lãng quên.

Di hài các anh dẫu mất dẫu còn
Mãi mãi những cái tên
Khắc lên trời
            mây xanh
Khắc vào đêm
            trăng sáng
Khắc lên đầu ngọn sóng
          biển trong lành
Những cái tên khắc chậm khắc nhanh
      ban mai chạng vạng
Những cái tên khắc vào năm tháng
          không thể nào quên lãng
dẫu âm thầm xương dâu mộ gió

chẳng vô danh.

Đúng sáu giờ
Điểm nhịp long lanh
Những quả chuông khắp ba miền lên tiếng
Những bông hoa lặng lẽ tỏa hương
Những nén nhang thơm hóa khói vô thường
Thiên – địa – nhân kính cẩn cúi đầu
Kết nối âm dương

Hợp long cầu – sinh – tử.

Tưởng niệm các anh không chỉ là nghĩa cử
Ơi vong linh những liệt sĩ anh hùng
Sống vì Tổ quốc Nhân dân thác cũng vì Nhân dân Tổ quốc
Chúng tôi nguyện theo dấu người đi trước
Xông pha xuống biển lên rừng
Đinh ninh tâm đồng ý hiệp
Vượt qua bão đạn mưa bom sóng gió điệp trùng
Một ngã xuống mười lao lên bước tiếp
Vì trọn vẹn non sông vì thịnh suy tổ nghiệp

Sẵn sàng tiêu diệt kẻ thù chung!

NGUYỄN NGỌC HƯNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Lưng người ngược hướng mặt trời

Thứ người xấu lấy đi chính là niềm tin của người khác dành cho họ, đâu thể nào lấy đi lòng tốt của cha con. Điều má hay nhắc về cha là vậy. Biết bao nhiêu lần rồi, ổng đều tha thứ cho người ta…

Trở lại dòng sông tuổi thơ

Tuổi thơ của tôi bắt đầu từ những buổi sáng còn đẫm hơi sương, khi mặt trời chưa kịp ló lên khỏi rặng tre cuối xóm. Dòng sông khi ấy xanh như một dải lụa mềm, phẳng lặng…

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi