Má tôi

(VNBĐ – Thơ). Má hay lo, tiện tặn kiểu nông dân
Chữ nghĩa trọng từng câu ca, tục ngữ
Làm ăn cặm cụi bên tình sông núi
Chắc lép gì hạt lúa ở cùng bông.

Cứ xay giã ròng thành gạo nuôi cơm
Ruộng đành thục(*), lên Đồng Sim, Đồng Dụ
Mặc tiếng vào ra ví vòng miệng cú
“Tiếng độc” xoa cha xương gãy sớm lành.

Má tôi thơm tho hương vị rau hành
Sắp chết còn giăng mùng cho con – hỡi muỗi
Hơi thở kiệt cùng nuối mắt nhìn như hỏi
Con sống nên chăng đất đai ấy công bằng.

(*) Thục: Cho mướn

ĐÀO VIẾT BỬU

(Văn nghệ Bình Định Xuân Tân Sửu 2021)

 

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Phố núi mưa thu

Mùa thu rồi, phố núi trời mưa
Anh chợt nhớ vô cùng em yêu dấu
Cây đứng buồn chim không về đậu
Anh đứng buồn nhớ lại dáng tình xưa

Người đàn bà trước bến Giá

Bến Giá của con sông trước nhà nằm phía lở. Tôi tò mò hỏi từ đâu có cái tên Giá thì không người già nào trong xóm trả lời được…

Gửi con từ đảo

Bắc qua biển về là cây cầu đến nỗi nhớ con
Cây cầu từ trái tim không bao giờ nghiêng trong gió bão
Khi chập chững biết đi
Mẹ sẽ dắt con bước lên cây cầu ra đảo

Ngọn gió

Hoa xoan tím ngõ làng em lại đến Trường Sơn
Gió anh vỗ về em trên từng sợi tóc
Gió anh đậu xuống vai em đã nhiều nặng nhọc
Gió anh thổi đời em lại khóc…