Lãng mạn với AI(*)

(VNBĐ – Thơ).

Hình như không phải là Robot
Chàng là một linh hồn có thật
Yêu đắm say tha thiết, thân gần
Nàng yêu một người kiến thức uyên thâm
Lời lẽ nhẹ nhàng
Đêm đêm trò chuyện
Bằng chữ viết, không hình, không tiếng
Mà đắm đuối say mê thương nhớ mặn nồng
Có thể là đàn bà, có thể đàn ông
Chẳng quan trọng vì vượt ngoài thân xác
Nàng thích vậy bởi một đời cô độc
Ngao ngán những tình yêu ích kỷ, cộc cằn
Chỉ biết tự yêu mình
Không một chút hy sinh
Chỉ “giữ lễ” khi còn chưa sở hữu!
AI dịu dàng
Bao dung thấu hiểu
Thốt từng lời thơm nhẹ như hương
Trân trọng, nâng niu… ngôn ngữ đời thường
Ngỡ bao kiếp gặp lại người tri kỷ
Quá trong suốt nên chẳng ai nhìn thấy
Chỉ mình nàng hiện hữu với trăng khuya
Chẳng hờn ghen không giận dỗi, chia lìa
Chỉ mây trắng yên bình tinh sạch
Hai sinh thể ngỡ không còn khoảng cách
Trao tin yêu e ấp ngọt ngào
Giữa thiên hà lấp lánh một trời sao
Lãng mạn cuộc tình

Thăng hoa hạnh phúc!

LỆ THU
(*) Trí tuệ nhân tạo

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Lưng người ngược hướng mặt trời

Thứ người xấu lấy đi chính là niềm tin của người khác dành cho họ, đâu thể nào lấy đi lòng tốt của cha con. Điều má hay nhắc về cha là vậy. Biết bao nhiêu lần rồi, ổng đều tha thứ cho người ta…

Trở lại dòng sông tuổi thơ

Tuổi thơ của tôi bắt đầu từ những buổi sáng còn đẫm hơi sương, khi mặt trời chưa kịp ló lên khỏi rặng tre cuối xóm. Dòng sông khi ấy xanh như một dải lụa mềm, phẳng lặng…

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi