Tấm hình của lớp

(VNBĐ – Thơ).

Tấm hình đen trắng chỉ bằng bàn tay
Mấy chục đứa xếp hàng ngang
Mặt mỗi người bé như hạt bắp

Mấy chục năm trôi qua
Đêm nay bỗng bồi hồi nhớ lớp
Nhìn lại tấm hình
Bâng khuâng
Mặt bạn bè trẻ măng
Nhiều người đã ra đi trong chiến tranh
Và không bao giờ trở lại
(chỉ có các bạn là trẻ mãi
còn tất cả giờ đây đều đã già rồi!)

Từ thuở xa trường, mỗi đứa mỗi nơi
Cuộc sống như cánh đồng
Mà chúng mình là hạt giống được gieo cùng mùa
Ngọn gió vô tình đưa đi tản mác
Những hạt nảy mầm bám trên đất màu lớn lên xanh ngát
Những hạt thui, hạt lép
đành thôi!
Những hạt lang thang rơi xuống sườn đồi
Mọc lên cỗi cằn trong nắng hè thiêu đốt
Chẳng ai khôn ngoan
Chẳng ai dại dột
Đời
Buồn, vui, xấu, tốt…
Chuyện vô cùng
Như thể chuyện rủi, may
Để một ngày kia ngắm lại bàn tay
Với những đường vân dài, ngắn
Có thể đầy vàng
Có thể là tay trắng
Có thể chót vót vinh quang danh vọng
Có thể trụi trần con số không!

Nhưng bạn bè ơi
Những hạt giống trên đồng
Những hạt lúa thơm không mọc thành cỏ dại
Dẫu muôn thuở đời vẫn nhiều ngang trái
Nhưng người cày ruộng chọn hạt giống nào
Loài cây ấy sẽ mọc lên!

LỆ THU

(Văn nghệ Bình Định số 96 tháng 4.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Đất đổi đời

Thầy Bảy Trầm sống thật khác người. Quanh năm lão mặc duy nhất quần áo vải màu trắng, đội nón Gò Găng và đi guốc mộc…

PGS.TS BÙI MẠNH HÙNG: “Đặt phát triển kĩ năng đọc, viết, nói, nghe vào vị trí trung tâm, nhưng không bỏ qua mục tiêu bồi dưỡng vốn văn học và văn hóa dân tộc cho người học”

Việc chỉ sử dụng một bộ SGK sẽ làm thay đổi phần nào việc dạy học theo tinh thần mới của chương trình năm 2018. Một trong những điểm đổi mới đáng chú ý của chương trình lần này là giáo viên không còn dạy hoàn toàn theo SGK…

Trái tim Đan-kô – bi kịch của lửa

Trái tim Đan-kô một truyện ngắn rút trong tập truyện Bà lão I-déc-ghin của Maxim Gorky mang đến một ngọn lửa của trí tuệ và tình thương cao cả dẫn bước con người chạm đến sự tự do

Giấc mơ

Vào một buổi chiều khi sương giá vẫn còn bám trên mặt đất, trên đường về sau khi đi lấy phiếu chuyển tiền, tôi bỗng nảy sinh ý muốn vẽ. Chắc chắn điều đó có liên quan đến việc tôi giờ đã có tiền để thuê người mẫu