(VNGL – Thơ).
Trời cho ta sống giản đơn
Làm thơ để sống yêu hơn quê nhà
Mưa bay hiu hắt tiếng gà
Mưa là hạt lệ Núi Bà trong veo.
KHỔNG VĨNH NGUYÊN
(VNGL – Thơ).
Trời cho ta sống giản đơn
Làm thơ để sống yêu hơn quê nhà
Mưa bay hiu hắt tiếng gà
Mưa là hạt lệ Núi Bà trong veo.
KHỔNG VĨNH NGUYÊN
Người đàn bà đã từng biết buông tay
Đã từng xoay trước sau, sau trước
Đêm tối trời đã từng hụt bước
Lòng mở ra khi khép mắt môi mình.
Phía bên kia thành phố
Lặng im và lặng im
Như là không hơi thở
Em biết đâu mà tìm.
Nước sông Côn khi đầy khi vơi, khi trong khi đục
Mà muôn đời vẫn chảy về xuôi
Như nước Nam ta lúc thịnh lúc suy
“Song hào kiệt thời nào cũng có”
Nắng rơi mềm hong tóc rối vai em
Mưa thôi hết ru buồn trên mái phố
Hanh hao gió, heo may vừa chạm ngõ
Chút hương thu bỡ ngỡ lướt qua thềm
TẠP CHÍ VĂN NGHỆ GIA LAI ĐIỆN TỬ
CƠ QUAN CHỦ QUẢN: HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH GIA LAI
Tổng biên tập: Trần Quang Khanh
Giấy phép hoạt động tạp chí in và tạp chí điện tử số 17/GP-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 13.01.2023
Tòa soạn: 103 Phan Bội Châu, phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai
Điện thoại: 02563.822167 – 02563.822187
Email: vannghegialaidientu@gmail.com
Bản quyền thuộc về tạp chí Văn nghệ Gia Lai