(VNGL – Tản văn). Chiều Pleiku đến rất khẽ, như thể một cánh cửa vô hình vừa được mở ra để ánh sáng chảy tràn xuống cao nguyên. Không ồn ào, không vội vã, buổi chiều nơi đây có một cách rất riêng để chạm vào lòng người nhẹ, sâu và ở lại rất lâu. Người ta thường không nhận ra chính xác khoảnh khắc buổi chiều bắt đầu, chỉ biết rằng bỗng một lúc nào đó, ánh nắng trở nên mềm hơn, không khí dịu lại, và gió bắt đầu kể câu chuyện của riêng mình…
Con đường đất đỏ dẫn vào cánh đồng điện gió kéo dài hun hút, như một dải lụa thô mộc vắt ngang vùng đất bazan. Hai bên là những khoảng cỏ dại cháy nắng, ngả sang màu vàng úa, xen lẫn những bụi hoa nhỏ bé. Mỗi bước chân đi qua đều làm bụi đỏ bám lên giày, phủ nhẹ lên vạt áo, để lại dấu vết đặc trưng của cao nguyên. Thế nhưng, người ta gần như quên mất điều đó, bởi phía trước là những trụ turbine cao vút, sừng sững giữa bầu trời, lặng lẽ mà đầy uy nghi, như những người lính canh giữ miền gió. Từ xa nhìn lại, cả cánh đồng điện gió giống như một thước phim quay chậm. Những cánh quạt khổng lồ xoay đều, chậm rãi và kiên nhẫn. Không có âm thanh ồn ào, không có sự gấp gáp chỉ là một nhịp chuyển động trầm và đều đặn, như hơi thở của đất trời. Chính sự chậm rãi ấy khiến không gian trở nên đặc biệt: vừa rộng lớn đến vô tận, vừa tĩnh lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng gió lướt qua từng sợi cỏ.
Gió Pleiku không mang vị mặn như gió biển, cũng không dữ dội như gió mùa nơi đồng bằng. Gió ở đây hiền, bền bỉ và thân thuộc. Nó lướt qua mặt, qua tóc, qua từng khoảng đất, mang theo hơi mát của cao nguyên và mùi ngai ngái của cỏ khô. Đôi khi, gió mạnh hơn một chút, làm tà áo bay nhẹ, làm tóc rối lên, nhưng không hề gây khó chịu, trái lại, nó khiến người ta cảm thấy như đang được gột rửa khỏi những mỏi mệt và bộn bề của đời sống.
Khi mặt trời bắt đầu nghiêng về phía chân trời, ánh sáng phủ lên cánh đồng một màu vàng mật ong ấm áp. Những thân turbine trắng tinh bỗng chuyển sang sắc vàng óng, còn bóng của chúng kéo dài trên mặt đất như những nét vẽ nghiêng của một họa sĩ vô hình. Bầu trời lúc này trong vắt đến lạ, chỉ có vài vệt mây mỏng như dải lụa, ánh sáng xuyên qua tạo thành những dải màu cam, hồng và tím đan vào nhau một cách mềm mại. Cảnh vật ấy khiến người ta có cảm giác mình đang đứng giữa một bức tranh khổng lồ, nơi ánh sáng là họa sĩ và gió là người kể chuyện. Không có lời, nhưng mỗi chuyển động đều mang ý nghĩa: cánh quạt xoay nhịp nhàng, cỏ lay theo làn gió, ánh nắng thay đổi từng chút một hòa vào nhau thành một bản hòa tấu chậm rãi của thiên nhiên. Buổi chiều ở cánh đồng điện gió Pleiku lại mở ra một khoảng lặng hiếm hoi. Chỉ cần đứng yên, không làm gì cả, người ta cũng có thể cảm nhận rõ ràng thời gian đang chậm lại, từng phút trôi qua đều có hình dạng và màu sắc.
Gió vẫn thổi miên man, làm những ngọn cỏ rung rinh như những con sóng nhỏ. Những turbine đứng vững giữa không gian, xoay đều như một lời nhắc nhở rằng những chuyển động lớn lao vẫn có thể diễn ra trong sự tĩnh lặng. Đó là một vẻ đẹp rất lạ không ồn ào, không phô trương, nhưng đủ sâu để khiến người ta phải dừng lại và lắng nghe.
Khi mặt trời hạ thấp hơn, ánh sáng chuyển sang màu cam đậm rồi đỏ sẫm. Những cánh quạt lúc này chỉ còn là bóng đen nổi bật trên nền trời rực rỡ. Khung cảnh mang vẻ đẹp rất điện ảnh, như một cảnh quay đã được dàn dựng kỹ lưỡng. Thế nhưng ở đây không có đạo diễn, không có máy quay chỉ có thiên nhiên tự mình tạo nên một “bộ phim” hoàn hảo. Ánh sáng dần tắt, nhiệt độ hạ xuống. Gió mang theo mùi đất và mùi cỏ khô, khiến không gian trở nên mộc mạc và gần gũi hơn. Bầu trời chuyển sang màu tím than, sâu và tĩnh. Những turbine vẫn lặng lẽ xoay, đều đặn như nhịp tim của vùng đất. Không gian rộng lớn khiến con người cảm thấy nhỏ bé, nhưng không hề cô đơn. Trái lại, đó là cảm giác được bao bọc trong một sự bình yên rất hiền và rất sâu.
Giữa cánh đồng điện gió chiều Pleiku, những lo toan thường nhật bỗng nhẹ đi. Không phải biến mất, mà như được đặt xuống tạm thời, để con người có thể thở chậm hơn, nhìn xa hơn và cảm nhận rõ hơn vẻ đẹp giản dị của thế giới xung quanh. Người ta nhận ra rằng đôi khi, điều cần thiết nhất không phải là chạy nhanh hơn, mà là dừng lại đúng lúc.
Khi mặt trời chạm hẳn vào đường chân trời và ánh sáng cuối cùng tan vào bóng tối, cả không gian chìm trong sự tĩnh mịch dịu dàng. Gió vẫn thổi, turbine vẫn xoay, và màn đêm từ từ buông xuống như một tấm chăn mềm phủ lên cao nguyên.
Chiều Pleiku đẹp như một thước phim dài, chậm và đầy cảm xúc. Nhưng điều đọng lại sau khi “bộ phim” khép lại không chỉ là cảnh sắc, mà là cảm giác yên bình rất khó gọi tên một khoảng lặng dịu dàng trong tâm hồn, và niềm tin giản dị rằng giữa thế giới luôn chuyển động vội vã, vẫn có những nơi để con người được chậm lại, được thở sâu, và được bình yên.
LIÊN PHẠM
