An Nhơn

(VNBĐ – Thơ).

Cái tên mà như men rượu
lâng lâng Bàu Đá trên đồng
những bông lúa cũng biết làm thơ
lọc mạch nguồn dâng cho đời vị ngọt
hai tiếng An Nhơn

cây thị Chùa Ông
cây lan trong vườn nhà ngoại
nuôi ước mơ
dệt một trời thơ

chúng tôi lớn lên cùng An Nhơn
lớn lên cùng tiếng còi tàu ngát hương sen mùa cũ
con voi đá chung tình trước bao ly tan.

bài thơ về An Nhơn tám mươi năm có lẻ
nhà thơ già soi chữ mình qua cổng chợ
những phận người lắt lay
câu thơ gày gò, câu thơ thàn thiệt
tinh anh con mắt đời

lớn lên cùng An Nhơn
những ngày xưa thân ái(*)
bóng điêu tàn(**) bên lầu tư tưởng
mọc những mầm xanh

thăm thẳm Cánh Tiên nghiêng hồ bán nguyệt
chốn binh đao
hóa giải những oan thù

An Nhơn
lòng chợt bình yên
nước dưới chân cầu Bến Gỗ
giọt giọt lăn
vọng tiếng chuông ngân

những con đường An Nhơn
chạy về tuổi thơ rung reng xe ngựa
tiếng mùa xuân mai nở
thơm tinh tươm màu áo học trò

thời gian ngày càng đi nhanh, trôi về An Nhơn.
núm ruột của tôi bên gốc thị già Văn Miếu
líu lo tiếng chim
hát
ngợi
quê nhà.

MAI THÌN
(*). Tên bài hát của NS. Phạm Thế Mỹ, người An Nhơn.
(**). Tên tập thơ đầu tay viết ở An Nhơn của Chế Lan Viên.

(Văn nghệ Bình Định số 104 tháng 12.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ

Trực giác

Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.