Tình thơ Quy Nhơn

(VNBĐ – Thơ).

Quy Nhơn, chiều mưa đường Xuân Diệu
Quán cà phê Trịnh Công Sơn nhộn nhịp một anh ngồi
Mấy lượt đi ngang cổng trường Sư phạm
Áo trắng xưa tha thướt dáng một người.

Chiều nay Quy Nhơn hai mươi tuổi
Đôi má hồng mắt biếc biển xanh
Anh về Ghềnh Ráng ngang Eo Gió
Tóc thơm, tay ấm bóng thiên thanh.

Anh qua Thị Nại sang Nhơn Lý
Đồi cát Phương Mai gió phương nào?
Anh nhớ tình dài bàn chân nõn
Một trời thương nhớ xóa chiêm bao.

Quy Nhơn, chiều mưa câu thơ nhớ
Thời gian tóc bạc, biển xanh ngời
Anh gói làn hương đôi môi tím
Làm lá bùa đeo, neo khoảng trống không lời.
04.5.2022

NGUYỄN NHO KHIÊM

(Văn nghệ Bình Định số 109 tháng 5.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Với cõi vô cùng

Quá khứ nhọc nhằn bỏ lại phía sau
Những sầu tủi vu vơ, những lụy phiền, ngang trái… 
Căn phòng tối tự mình khép lại…
Thắp sáng khung trời an nhiên

Định mệnh biết điều

Anh đến với em khi những vết xước đã thành trầm
Bụi thời gian trên áo em anh dịu dàng phủi sạch
Từng giọt lệ anh xâu thành chuỗi ngọc…
Rọi tia sáng vào… khởi sắc lung linh

Một khoảng trời riêng

Hai tuần sau khi Hannah và Mark kết hôn, cô đã phải lòng một người khác. Đó là buổi sáng đầu tiên cô trở lại văn phòng sau tuần trăng mật, cô gặp một người thanh niên đang chờ pha cà phê…

Phép màu lấp lánh

Vào mỗi đêm khuya, khi cả thế giới chìm vào giấc ngủ say và những ngôi sao bắt đầu rủ nhau chơi trốn tìm sau màn mây thì Giọt Sương lại lặng lẽ xuất hiện. Nó nhỏ xíu, tròn vo, trong veo…