admin

Sau đêm mộng

(VNBĐ – Văn trẻ). Nàng thơ của tôi chờ nắng hạ Em kiên nhẫn bên nhành sen Tàn hạ Vòng tròn xanh rì ủ giấc mơ Những đường vân tìm nhau Những đường lá muốn nói Khóc một đôi mắt dài Cầu xin linh hồn

Âm vang nhịp điệu Bài chòi

(VNBĐ – Nghiên cứu & Phê bình). So với một số loại hình sân khấu kịch hát dân tộc khác như Tuồng, Chèo… thì nghệ thuật sân khấu Bài chòi vốn được xem là “sinh sau đẻ muộn” hơn. Do đó, Bài chòi có sự

Đồng tiền má lúm

(VNBĐ – Thơ thiếu nhi). Nụ cười má lúm Má lúm đồng tiền Đồng tiền rất duyên Duyên trên má bé Cười hoài cười mãi Đồng tiền chẳng rơi Như ánh sao trời Sáng ngời gương mặt Mai này khôn lớn Đồng tiền lớn theo

Uống thuốc

(VNBĐ – Thơ thiếu nhi). Mỗi lần uống thuốc Bé khóc thật to Nên bệnh không hết Ho, vẫn hoàn ho. Thuốc của bác sĩ Hòa vào nước trong Đắng có tí xíu Uống “ực” là xong. Mai rồi bé khỏe Có đông bạn bè

Sáng khai trường

(VNBĐ – Thơ thiếu nhi). Sau ba tháng nghỉ hè Trời đã thôi nắng nỏ Hơi gió lạnh se se Lờ mờ sương lá cỏ. Trái ổi đào chín đỏ Không giấu được mùi hương Tíu tít đàn chim nhỏ Rủ nhau bay đến trường…

Thất hẹn, và trận đấu không diễn ra…

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Buổi trưa. Nhác thấy bóng thằng Tùng cưỡi xe đi ngang qua, Hòa ló đầu qua cửa sổ, tay dứ dứ quả bóng mới toanh: – Nè, thấy gì không? Hấp lực của quả bóng “lôi tuột” thằng Tùng

Về quê

NGUYỄN HỮU THUẦN (Văn nghệ Bình Định số 92 tháng 12.2020)

Hương quê nhà

TRÌNH NGỌC CHƯƠNG (Văn nghệ Bình Định số 92 tháng 12.2020)

Bữa ăn cuối

(VNBĐ – Văn trẻ). Bóng chiều liếm ngược từ đằng sau căn bếp, rình rập và tĩnh lặng. Đợt nắng cuối cùng chậm rãi dợm qua một nửa bức tường rồi nhạt nhòa dần đến khi nhễu xuống mặt sàn một lớp bụi tối không

Cơn mưa không có nước

(VNBĐ – Thơ). Lẫn trong xương thịt của rừng là những chiếc mũ còn nguyên vẹn những ngôi sao không có súng bom không nghe đạn nổ chỉ là một cơn mưa không như ngàn vạn cơn mưa trước cơn mưa đêm qua không có

Gió từ gốc đa

(VNBĐ – Thơ). 1. Tôi tìm về gốc đa xưa chỉ trơ trống gió chút trưa ngả chiều chả còn lích chích chim kêu tiếng đa rụng giữa vườn yêu… mại rồi! Đâu còn những bụi mâm xôi đã từng chín đỏ cả nơi thờ

Sau đêm mộng

(VNBĐ – Văn trẻ). Nàng thơ của tôi chờ nắng hạ Em kiên nhẫn bên nhành sen Tàn hạ Vòng tròn xanh rì ủ giấc mơ Những đường vân tìm nhau Những đường lá muốn nói Khóc một đôi mắt dài Cầu xin linh hồn

Âm vang nhịp điệu Bài chòi

(VNBĐ – Nghiên cứu & Phê bình). So với một số loại hình sân khấu kịch hát dân tộc khác như Tuồng, Chèo… thì nghệ thuật sân khấu Bài chòi vốn được xem là “sinh sau đẻ muộn” hơn. Do đó, Bài chòi có sự

Đồng tiền má lúm

(VNBĐ – Thơ thiếu nhi). Nụ cười má lúm Má lúm đồng tiền Đồng tiền rất duyên Duyên trên má bé Cười hoài cười mãi Đồng tiền chẳng rơi Như ánh sao trời Sáng ngời gương mặt Mai này khôn lớn Đồng tiền lớn theo

Uống thuốc

(VNBĐ – Thơ thiếu nhi). Mỗi lần uống thuốc Bé khóc thật to Nên bệnh không hết Ho, vẫn hoàn ho. Thuốc của bác sĩ Hòa vào nước trong Đắng có tí xíu Uống “ực” là xong. Mai rồi bé khỏe Có đông bạn bè

Sáng khai trường

(VNBĐ – Thơ thiếu nhi). Sau ba tháng nghỉ hè Trời đã thôi nắng nỏ Hơi gió lạnh se se Lờ mờ sương lá cỏ. Trái ổi đào chín đỏ Không giấu được mùi hương Tíu tít đàn chim nhỏ Rủ nhau bay đến trường…

Thất hẹn, và trận đấu không diễn ra…

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Buổi trưa. Nhác thấy bóng thằng Tùng cưỡi xe đi ngang qua, Hòa ló đầu qua cửa sổ, tay dứ dứ quả bóng mới toanh: – Nè, thấy gì không? Hấp lực của quả bóng “lôi tuột” thằng Tùng

Về quê

NGUYỄN HỮU THUẦN (Văn nghệ Bình Định số 92 tháng 12.2020)

Hương quê nhà

TRÌNH NGỌC CHƯƠNG (Văn nghệ Bình Định số 92 tháng 12.2020)

Bữa ăn cuối

(VNBĐ – Văn trẻ). Bóng chiều liếm ngược từ đằng sau căn bếp, rình rập và tĩnh lặng. Đợt nắng cuối cùng chậm rãi dợm qua một nửa bức tường rồi nhạt nhòa dần đến khi nhễu xuống mặt sàn một lớp bụi tối không

Cơn mưa không có nước

(VNBĐ – Thơ). Lẫn trong xương thịt của rừng là những chiếc mũ còn nguyên vẹn những ngôi sao không có súng bom không nghe đạn nổ chỉ là một cơn mưa không như ngàn vạn cơn mưa trước cơn mưa đêm qua không có

Gió từ gốc đa

(VNBĐ – Thơ). 1. Tôi tìm về gốc đa xưa chỉ trơ trống gió chút trưa ngả chiều chả còn lích chích chim kêu tiếng đa rụng giữa vườn yêu… mại rồi! Đâu còn những bụi mâm xôi đã từng chín đỏ cả nơi thờ