Gió từ gốc đa

(VNBĐ – Thơ).

1.
Tôi tìm về gốc đa xưa
chỉ trơ trống gió chút trưa ngả chiều
chả còn lích chích chim kêu
tiếng đa rụng giữa vườn yêu… mại rồi!

Đâu còn những bụi mâm xôi
đã từng chín đỏ cả nơi thờ thần
đi tìm lại tiếng chuông ngân
chỉ nghe đất lở dưới chân dốc Nghè.

Làng giờ vắng bóng đa che
vắng cây gạo đỏ lập lòe giêng hai
bao nhiêu gương mặt hình hài
làng ơi, chớ để cho mai một dần.

2.
Ước chi lại được một lần
tiếng chim lích chích rộ sân ngày nào
để rồi chót vót cành cao
tơ non xin mãi rót vào tơ non.

Cây mang đến sự trường tồn
nén hương đốt gọi linh hồn gần xa
xin làng trồng lại cây đa
thẳm xa gương mặt làng ta tụ về.

Chắp tay, trước núi sông kề
trăm năm nhân kiệt lại về địa linh.

LÊ QUANG SINH

(Văn nghệ Bình Định số 92 tháng 12.2020)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Tấm bảng hiệu cũ

Tiếng chuông chùa từng hồi ngân vang giữa không gian. Gần sáng rồi ư? Lài đếm theo từng nhịp chuông đổ chầm chậm, đều đều. Trằn trọc mãi bây giờ mới tìm được giây phút thanh tịnh

Cõi trời riêng

H’Nhiên không hề có ý định đến Hải Giang. Cô chỉ đang dạo quanh Quy Nhơn, lòng lâng lâng như đứa trẻ vừa cất giấu một bí mật xinh đẹp…

Thơ từ trại sáng tác “Huế quyến rũ”

Trung tuần tháng 4.2026, Liên hiệp các Hội VHNT thành phố Huế đăng cai tổ chức trại sáng tác chủ đề “Huế quyến rũ”. Tạp chí Văn nghệ Gia Lai chọn đăng một số bài thơ của các tác giả sáng tác ở trại…