Cõi trời riêng

(VNGL – Truyện ngắn).

Đạo đức truyền thống là phép thử của tình yêu (Khuyết danh).

1.

H’Nhiên không hề có ý định đến Hải Giang.

Cô chỉ đang dạo quanh Quy Nhơn, lòng lâng lâng như đứa trẻ vừa cất giấu một bí mật xinh đẹp. Lận trong túi quần Jeans là chiếc iPhone mới rợi, mười lăm triệu – món quà cô tự thưởng sau khi một tản văn được đăng lên mặt báo. Màn hình sáng lên như một khung biển nhỏ. Rồi cô chụp mọi thứ: bầu trời, mái nhà, chính bóng mình trên mặt kính một quán ăn vặt.

Niềm vui vật chất – nghe có vẻ tầm thường – nhưng với H’Nhiên, đó là dấu hiệu cô đã tự đứng vững. Con gái của một cán bộ sắp nghỉ hưu ở Gia Lai, của một người mẹ Jrai lặng lẽ giữa nương rẫy, giờ có thể mua một thứ đắt tiền mà không cần xin ai. Cảm giác ấy khiến cô mở lòng hơn với… cả thế giới.

Thế rồi, con đường ven biển dẫn cô đi xa hơn dự tính. Hải Giang hiện ra như một bức tranh còn nguyên màu nắng gió. Núi áp sát mép nước, nhà chài nép mình, bãi cát cong mềm như vai nàng thiếu nữ. Biển không ồn ào; nó sâu và xanh đến mức khiến người ta phải tò mò cúi nhìn.

Rồi cô trông thấy anh. Lúc ấy, một nhóm ngư dân đang kéo lưới. Dây chão căng lên như những đường gân sống. Giữa họ, một thân hình nổi bật – vai rộng, lưng trần rám nắng, cơ bắp cuồn cuộn chuyển động theo nhịp sóng, và một gương mặt rất… đàn ông. Không phải vẻ đẹp ở phòng gym; đó là sức mạnh được trui rèn bằng muối mặn mòi và sóng dữ. Anh bước lùi từng nhịp chắc chắn, bàn chân ghì xuống cát, ánh mắt dõi ra xa như thể đọc được điều gì nơi mặt nước.

H’Nhiên giơ điện thoại lên theo phản xạ. Nhưng rồi cô hạ xuống. Có những khoảnh khắc không nên bị cắt vụn thành pixel.

“Thiên Hải! Kéo đều tay lên!” – một giọng ai đó gọi lớn.

Cái tên rơi vào cô như một hòn sỏi rơi xuống giếng sâu.

Thiên Hải. Biển của trời.

Cô lặp lại trong đầu, chậm rãi. Không hiểu vì sao, nhịp tim cô thay đổi. Không dữ dội, không sét đánh. Chỉ là một chuyển động rất khẽ – như khi con nước bắt đầu lên mà người trên bờ chưa kịp nhận ra.

Hôm ấy, chiếc điện thoại mới khiến cô vui hẳn. Nhưng chính giây phút nhìn thấy Thiên Hải kéo lưới mới khiến cô hiểu ra: có những điều không thể mua, nhưng có thể gặp. Tình cờ thôi, mà tâm hồn cô như nở hoa.

2.

Pleiku vào mùa gió sớm.

Buổi chiều, sương trườn xuống mặt phố như một con thú hiền lành. H’Nhiên trở về nhà sau những chuyến đi ngắn ngày, mang theo mùi biển còn vương trên tóc. Trên bàn gỗ cũ của cha, tờ Báo Gia Lai Chủ nhật đặt ngay ngắn, tên cô in đậm ở góc trang. Ở Hà Nội, một tạp chí văn nghệ cũng vừa đăng truyện ngắn của cô. Từ báo giấy đến những website uy tín, cái tên H’Nhiên không ngờ đã đi xa hơn cô tưởng.

Mẹ cô không nói nhiều. Chỉ lặng lẽ pha trà, đôi tay chai sần của người phụ nữ Jrai đặt nhẹ lên vai con gái. Ánh mắt ấy có niềm tự hào, nhưng cũng có chút lo âu mơ hồ – như thể mẹ biết, con gái mình đang đứng giữa hai miền gió.

Những buổi tối, H’Nhiên ngồi bên cửa sổ. Gió cao nguyên khô và mỏng, khác hẳn gió biển mặn nồng. Cô mở điện thoại, lướt qua những lời chúc mừng, những bình luận khen ngợi. Màn hình sáng lên, nhưng lòng cô lại tối đi một chút.

Có một khoảng trống rất lạ, nằm giữa những dòng chữ thành công.

Thiên Hải. Cái tên ấy đến như tiếng sóng nơi xa. Không dồn dập, chỉ lặng lẽ xô vào bờ trí nhớ.

Ôi, mình yêu anh ấy hay sao? – Câu hỏi rơi xuống như giọt nước giữa rừng đêm. Cô tự hỏi rồi tự im lặng. Cô nhớ lưng trần rám nắng, nhớ nhịp kéo lưới đều đặn, nhớ một sống mũi cao cao, nhớ ánh mắt dõi ra khơi như đọc được điều gì bí mật trong lòng biển. Chỉ một lần gặp, chưa một lời nói. Nhưng sao lại khó quên đến vậy?

Có những đêm, cô mất ngủ. Tiếng dế ngoài vườn hòa vào tiếng tim mình. H’Nhiên nhắm mắt, và tâm hồn cô rời khỏi Pleiku, rời khỏi mái nhà gỗ, rời khỏi trang báo in tên mình. Nó bay xuống phía biển.

Cô hình dung mình đứng lại trên bãi Hải Giang. Núi vẫn áp vào biển như một cái ôm bền bỉ. Cát vẫn cong mềm. Và anh – Thiên Hải – vẫn đang kéo lưới, gương mặt vô tư, như thể thời gian chưa từng dịch chuyển. Những sợi dây chão căng lên trong trí nhớ cô, như kéo theo cả nhịp thở.

Cao nguyên và biển bắt đầu hòa vào nhau trong mộng tưởng. Cô thấy đất đỏ bazan trôi ra mép nước. Thấy rừng thông soi bóng xuống mặt sóng. Thấy mẹ cô đứng trên bãi cát, áo váy thổ cẩm đẫm gió biển. Hai thế giới vốn tách rời bỗng nhiên chung một đường chân trời.
Thiên Hải… Cô thì thầm trong bóng tối. Chỉ một cái tên, mà đủ làm tim mình đổi nhịp.

Rồi một ý nghĩ khác lướt qua – mối tình đầu ở Trường Đại học Quy Nhơn. Những buổi ở giảng đường, những quán cà phê sinh viên, những lời hứa không giữ trọn. Cảm giác bị đánh giá bởi nguồn cội. Cảm giác như mình đứng ngoài một cánh cửa khép hờ.

Ký ức ấy chỉ thoáng qua, như một đám mây xám trôi ngang bầu trời đang trong. Nó không còn đủ sức làm cô đau. Nhưng nó vẫn để lại một vệt mờ: nỗi sợ mất mát.

H’Nhiên xoay người trên giường. Cô không muốn lặp lại một câu chuyện cũ. Cô không muốn trái tim mình trở thành nơi chờ đợi trong im lặng. Nhưng lần này, mọi thứ sẽ khác. Thiên Hải sẽ không hứa hẹn. Không hoa mỹ. Không tương lai được vẽ bằng những lời nói dài dòng. Anh chỉ tồn tại – chân thật, vững vàng như một mỏm đá giữa triều dâng.

Liệu mình có nên tìm gặp Thiên Hải không? Cô hỏi khẽ. Có nên không? Có nên không? Câu hỏi lặp đi lặp lại, như tiếng gõ rất khẽ từ bên trong lồng ngực.

Ngoài kia, gió cao nguyên thổi qua rừng cây, tạo thành âm thanh giống sóng biển vỗ bờ. H’Nhiên bỗng thấy mình đang đứng giữa hai lực kéo: một bên là lý trí của người từng tổn thương, một bên là bản năng của người đang bắt đầu yêu.

Cô bước ra hiên nhà. Bầu trời Pleiku đầy sao. Cô ngước nhìn lên – và trong một phút giây thanh thoát, cô thấy mình không còn là cô gái viết văn với những bài được đăng tải. Cô chỉ là một người con gái đứng giữa trời rộng, trái tim run nhẹ như cánh chim chuẩn bị bay.

Nếu cao nguyên có thể nhớ biển, tại sao cô không thể nhớ anh?

Nếu núi có thể đổ bóng xuống nước, tại sao cô không thể bước tới?

Gió thổi mạnh hơn. H’Nhiên nhắm mắt lại. Trong bóng tối, cô thấy mình đang đi dọc bãi cát, lần theo dấu chân của một người đàn ông lực lưỡng. Sóng xóa đi dấu chân cũ, nhưng không xóa được nhịp tim.

Có lẽ tình yêu không đến bằng lời thề. Có lẽ nó đến bằng một lần tự hỏi mình đủ can đảm hay chưa. Và trong đêm cao nguyên ấy, giữa mùi đất đỏ và hương cà phê thoảng nhẹ, H’Nhiên biết: trái tim cô đã nghiêng về phía biển.

3.

Để giải tỏa tâm trạng, H’Nhiên quyết định đi chơi ba ngày. Ngày đầu, cô đứng trước những ngọn gió lồng lộng ở Eo Gió, Nhơn Lý. Những vách đá uốn cong như cánh cung ôm lấy biển, gió thổi thông thốc làm tóc cô tung lên, bồng bềnh, như muốn nhắc rằng mọi cảm xúc rồi cũng phải được thử qua phong ba.

Cô tự nhủ, mình đến đây để thử lòng mình. Nếu tình cảm dành cho Thiên Hải chỉ là một cơn say nắng bất chợt, nó sẽ tan đi trong gió. Nhưng nếu nó là điều gì sâu hơn, nó sẽ ở lại, dù cô có đứng giữa thắng cảnh đẹp đến nao lòng, hay giữa bão táp, cuồng phong.

Ngày thứ hai, cô ngâm chân trong làn nước xanh ngọc ở Kỳ Co. Biển ở đây trong đến mức nhìn thấy cả những viên đá nhỏ dưới đáy. Cô chụp ảnh, chọn góc sáng, nghĩ sẵn những câu chữ cho một bài viết sẽ đăng lên tạp chí: Gia Lai không chỉ có đất đỏ và rừng thông. Gia Lai còn có những cánh cửa mở ra biển… Cô muốn bạn bè thấy quê mình không khép kín, rằng núi và biển có thể nắm tay nhau.

Nhưng giữa những tấm ảnh lung linh, giữa những câu chữ đang thành hình, có một khoảng lặng chen vào. Cô nhận ra dù đứng trước cảnh đẹp nào, cô cũng vô thức tìm lại một dáng người giữa nền xanh. Một tấm lưng trần, một nhịp kéo lưới, một gương mặt rất nam tính, một ánh mắt hướng ra khơi.

Tình cảm ấy không tan. Nó không ồn ào, không đòi hỏi. Nó chỉ âm ỉ như mạch nước ngầm.

Đêm thứ hai, cô nằm trong phòng nghỉ nhỏ, nghe tiếng sóng xa. Cô tự hỏi lần nữa: có nên tìm gặp anh ấy không? Hay cứ để mọi thứ trôi như một kỷ niệm?

Sáng ngày thứ ba, cô không lên kế hoạch. Không lịch trình. Không mục tiêu “check-in” gì cả. Bước chân cô tự chọn hướng đi. Con đường ven biển mở ra trước mặt, và khi nhận ra, cô đã đứng trước lối rẽ quen thuộc.

Hải Giang. Tim cô đập mạnh đến mức cô phải dừng lại vài giây. Lòng bàn tay ươn ướt. Cô không còn là cô gái tự tin với bài báo in tên mình. Cô chỉ là một cô gái đang sợ một điều rất nhỏ: sợ gặp lại – và cũng sợ không gặp lại.

Nếu anh ở đó, cô sẽ làm gì? Nếu anh không ở đó, cô sẽ ra sao?

Biển hôm nay dịu hơn lần trước. Núi vẫn cúi xuống, lặng lẽ. Bãi cát trải dài, không đông người. Xa xa, vài chiếc thuyền neo mình sau chuyến ra khơi sớm. H’Nhiên bước chậm. Mỗi bước như đếm nhịp tim. Cô nhìn về phía bãi kéo lưới hôm nào. Cát còn in những vệt dài của dây chão cũ. Một nhóm ngư dân đang tụ lại, nhưng khoảng cách quá xa để cô nhận ra gương mặt.

Gió thổi qua, mang theo tiếng người lẫn trong tiếng sóng. Cô nín thở.

Một bóng người cao, vai rộng, bước ra khỏi chiếc thuyền vừa cập bờ.

Ánh nắng sớm phủ lên tấm lưng trần quen thuộc. Hay chỉ là một người giống anh? Tim cô nghẹn lại. H’Nhiên đứng đó, giữa ranh giới của mong chờ và hụt hẫng, không biết mình đang tiến gần đến định mệnh – hay chỉ đến một bãi biển bình thường như bao bãi biển khác.

Và trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ đều có thể xảy ra.

***

Buổi chiều ở Hải Giang dài hơn mọi buổi chiều khác. Nắng trôi dần xuống mặt biển như một tấm lụa vàng đang bị cuộn lại. Những chiếc thuyền vào bờ rồi lại tản ra. Người ta cười nói, thu lưới, gánh cá. Cô đứng đó, tay buông thõng, tim đập rộn ràng và không đều.

Có lúc cô tưởng mình nhìn thấy dáng anh. Một bờ vai rộng lẫn trong đám đông. Một bước chân quen thuộc. Nhưng rồi bóng người ấy rẽ sang hướng khác. Thời gian kéo dài thành một sợi dây mỏng, căng đến mức chỉ cần một tiếng động cũng có thể làm nó rạn nứt đi.

Minh họa: Nguyễn Văn Cần

Cô tự hỏi mình đang làm gì ở đây? Một nhà văn có tên trên báo, có thể ngồi ở Pleiku viết về biển bằng trí tưởng tượng. Vậy mà lại đứng chờ một anh chàng chỉ mới gặp một lần. Bụng cô bắt đầu cồn cào. Từ sáng đến giờ, cô gần như chưa ăn gì. Nhưng cảm giác đói không đáng sợ bằng cảm giác hụt hẫng đang len vào lòng.

Khi mặt trời tắt hẳn, cô hít một hơi dài. Thôi, nếu hôm nay không gặp, sẽ có những ngày khác. Cô bước vào một quán cà phê nhỏ ven biển. Ánh đèn vàng hắt ra dịu nhẹ. Qua lớp kính, biển đã chuyển sang màu xám tím. Cô ngồi thẫn thờ bên cửa sổ, không gọi gì ngoài một ly nước lọc. Tay đặt trên bàn, mắt nhìn ra khoảng tối ngoài kia, nơi sóng vẫn miệt mài vỗ.

Cô nghĩ: có lẽ mình đã tưởng tượng quá nhiều. Cô tự cười nhạt. Có lẽ cô chỉ đang nhớ một hình ảnh, chứ không phải một con người thật.

Rồi một bàn tay đặt lên khung cửa kính. H’Nhiên giật mình.

Bàn tay ấy rộng, những ngón tay dài và sạm nắng. Không gõ. Chỉ chạm nhẹ, như muốn chắc rằng người bên trong đang tồn tại.

Cô ngẩng lên. Thiên Hải đứng ngoài hiên quán, phía sau anh là bóng biển đã chìm vào đen thẳm. Anh không vội vã. Không cười lớn.

Chỉ nhìn cô, ánh mắt bình thản mà sâu.

Anh đẩy cửa bước vào. Mùi gió biển theo anh tràn vào không gian nhỏ hẹp.

“Nẫu nói với tôi”, giọng anh trầm và mộc mạc, “có một cô gái đứng chờ ngoài bãi cả buổi chiều”.

Anh dừng lại, nhìn vào mắt cô. Không né tránh, không đùa cợt.

“Tôi hy vọng người ấy là… cô”.

Chỉ vậy thôi. Không hoa mỹ. Không tán tỉnh. Nhưng tim H’Nhiên như vừa được ai đó tháo khỏi lồng ngực rồi đặt lại đúng chỗ. Tất cả những lo âu, bồn chồn, đói khát, tự nghi ngờ… tan ra như cát ướt gặp nước triều. Cô không biết mình đã mỉm cười từ lúc nào. Chỉ biết rằng, lần đầu tiên trong ngày hôm nay, cô không còn đứng một mình giữa bãi biển mênh mông kia nữa.

Và ngoài xa, sóng vẫn vỗ đều – như thể chưa từng có điều gì đặc biệt xảy ra, dù trong lòng hai con người, một cõi trời riêng vừa hé.

5.

Cát Hải đón họ lúc ba giờ chiều bằng một cơn mưa khe khẽ như hơi thở. Mưa mịn đến mức không làm ướt tóc ngay, chỉ khiến không khí dịu lại, mềm đi như lòng người đang yêu. Bầu trời đầy mây xám, nhưng không đến nỗi quá u ám; nó giống một tấm phông nền để hai khuôn mặt nổi bật hơn.

Thiên Hải đến sớm, đúng chỗ hẹn. Anh đứng dưới mái nhà che tạm, nhìn ra biển. Khi thấy H’Nhiên bước xuống bờ cát, anh cười – nụ cười không nở rộ nhưng đủ làm cô thấy mình được chờ đợi.

Cả tháng trời vừa qua, họ nói chuyện mỗi tối. Từ chuyện biển động đến chuyện rẫy cà phê, từ ký ức tuổi thơ đến những ước mơ chưa kịp gọi tên. Trước buổi hẹn này, H’Nhiên đã khéo léo tặng anh một chiếc điện thoại Samsung đời mới. Anh cầm nó như cầm một vật quý, hơi lúng túng, nhưng ánh mắt sáng hẳn lên. “Tôi sẽ dùng để gọi cho cô mỗi ngày”, anh nói, chân thành đến mức không cần thêm lời thề nào.

“Sắp mưa lớn rồi em”, anh nhìn mây, khẽ nhíu mày – thói quen của người quen đọc thời tiết.

“Em không sợ mưa”, H’Nhiên đáp, nửa đùa nửa thật. Cô đã đi qua những cơn mưa khác trong đời. Mưa của ký ức, mưa của nghi ngờ.

Cơn mưa này, nếu có, chỉ làm tình yêu thêm sâu đậm thôi.

Họ ngồi trên sàn gỗ, lưng tựa vào cột. Gió biển lùa qua, mang theo mùi muối mặn mòi và tiếng sóng xa. Họ cười nhiều hơn cả bốn tuần qua cộng lại. Thiên Hải kể chuyện suýt lật thuyền trong một lần sóng lớn, rồi bật cười vì cuối cùng chỉ ướt nhẹp cả người chứ không sao. H’Nhiên kể chuyện mẹ cô lần đầu nghe giọng anh qua điện thoại, im lặng rất lâu rồi chỉ nói: “Giọng nghe chắc nịch à”.

Càng nói, họ càng nhận ra khoảng cách giữa núi và biển không hề xa. Cô thấy ở anh sự vững vàng không cần phô trương. Anh thấy ở cô một ánh nhìn sâu như đáy nước.

Mưa bắt đầu dày hơn, gõ lộp bộp lên mái tranh. Thiên Hải nhìn cô lâu hơn bình thường. H’Nhiên cũng không tránh ánh mắt ấy. Một khoảng lặng mở ra, không ngượng ngùng, chỉ đầy chờ đợi. Anh đưa tay chạm nhẹ vào tóc cô, vuốt xuống bờ vai ướt mưa. Cô không lùi lại. Trái lại, cô nhích tới gần thêm.

Tình yêu, khi đã bén rễ, không cần nhiều lý do. Họ ôm nhau, ban đầu còn dè dặt, rồi siết chặt hơn. Tiếng cười nhỏ tan vào tiếng mưa. H’Nhiên cảm nhận được nhịp tim anh – mạnh, đều, chân thật như nhịp kéo lưới ngày nào. Thiên Hải khẽ cúi xuống. Nụ hôn đầu chạm môi cô, mềm và hơi run. Nụ hôn thứ hai sâu hơn, ấm hơn, và hơi ươn ướt.

Ngoài kia, mây xám vẫn trôi. Sóng vẫn vỗ.

Trong nhà sàn nhỏ bên bãi biển, họ quên mất thời gian, quên cả mưa, chỉ còn lại những nụ hôn ngây ngất.

Sáu giờ rưỡi. Mưa quất xuống mái tranh như một bầy chim hoảng loạn. Gió rít qua các khe gỗ, thổi bật cả tấm phên liếp. Biển gầm lên, không còn hiền hòa như buổi chiều. H’Nhiên và Thiên Hải vẫn ôm nhau khi tiếng sấm đầu tiên xé ngang bầu trời. Cả hai giật mình. Trong giây phút ấy, họ mới nhận ra bóng tối đã dày đặc, và cơn cuồng phong đang đến rất gần.

“Hồi nãy anh đoán trời sẽ mưa to lắm”, Thiên Hải khẽ cười, nhưng ánh mắt đã nghiêm lại. Anh đứng dậy, kéo lại tấm bạt che cửa.

Một tiếng động vang lên ngoài hiên. Như có ai đó trượt chân trên cát ướt.

“Có ai không? Làm ơn…”.

Giọng nói khàn đặc và yếu ớt. Không rõ nam hay nữ. Chỉ nghe được sự kiệt sức.

H’Nhiên thấy tim mình co lại. Không phải vì thương xót ngay lập tức, mà vì một cảm giác rất bản năng: cõi trời riêng của họ vừa bị xé toạc. Cô nhìn Thiên Hải. Trong mắt cô có chút bực bội, chút luyến tiếc, chút do dự. Chỉ vài phút trước, thế giới này chỉ có hai người. Giờ đây, một người lạ ở bên ngoài, mang theo mưa bão.

“Gió mạnh quá”, Thiên Hải nói, như nói với chính mình. “Ngoài kia không trụ nổi đâu”.

Tiếng nói bên ngoài vọng vào: “Làm ơn…”.

H’Nhiên thở ra, tay ôm ngực, trái tim còn rạo rực yêu đương. Trong một tích tắc rất ngắn – và rất thật – cô không muốn anh mở cửa. Cô không muốn thời khắc thiêng liêng ấy bị phá vỡ. Không muốn cõi trời riêng vừa mở ra đột nhiên khép lại.

“Dường như ai ngã”, Thiên Hải nói, giọng rất khác. Không còn là giọng của người đàn ông đang yêu. Là giọng của người đã quen đối diện với biển dữ.

“Gió lớn lắm…”, cô khẽ nói. Ánh mắt cô cố níu giữ người yêu. Vòng tay siết lại, rất chặt. Vành môi vẫn ấm áp và đầy khát khao.

Một tiếng sấm rạch ngang bầu trời. Rồi họ nghe rõ tiếng thân người đổ xuống. Thiên Hải gỡ mạnh vòng tay của cô, giật cửa lao ra. Mưa tràn vào như thác trút.

H’Nhiên đứng sững trong vài giây. Trong vài giây ấy, cô biết mình vừa đánh mất điều gì đó – không phải tình yêu, mà là ảo tưởng rằng tình yêu có thể tồn tại tách khỏi thế giới.

Bên ngoài, trong màn mưa trắng xóa, đất trời nghiêng ngả, giữa tia chớp và tiếng sấm, cô thấy anh cúi xuống bên một ông lão nằm bất động. “Soạt…”. Gió cuốn một tấm tôn bay loảng xoảng, rồi quét ngang qua tấm lưng trần của anh.

“Thiên Hải!” – tiếng cô vỡ ra.

Nhưng anh vẫn nhấc bổng ông lão lên. Từng bước chân anh lún sâu vào cát. Mưa đập xuống lưng anh, máu hòa với nước chảy thành dòng.

H’Nhiên bước ra giữ cửa. Khi Thiên Hải leo lên bậc gỗ cuối cùng, đặt ông lão xuống sàn, cô mới thực sự tỉnh hẳn.

Cô nhìn thấy vết rách dài trên lưng anh. Tim thắt lại. Trong giây phút đó, mọi chần chừ, mọi ích kỷ vừa rồi tan biến đi.

Cô quỳ xuống bên ông lão. Người ông run lật bật. Môi ông tái nhợt, thở yếu. Cô nhớ tới những mùa mưa trên cao nguyên, khi mẹ cô từng cứu bà con ngất giữa rẫy. Cô và anh hối hả dùng mọi thứ có được để sưởi ấm cho ông. Cô lấy bánh mì từ túi xách, bẻ nhỏ, nhúng nước, đút từng chút một vào miệng ông. Cho ông uống từng ngụm.

Ông lão khẽ nuốt. Mắt run run mở ra.

Thiên Hải ngồi tựa cột, thở gấp. Máu vẫn rỉ trên lưng.

H’Nhiên quay sang anh. Lần này, cô không còn là cô gái đang giữ khoảnh khắc cho riêng mình. Cô là người phụ nữ đang yêu một người đàn ông thật sự.

Cô xé vạt áo, lau sạch vết thương. Khi tay cô chạm vào da anh, anh khẽ rít vì đau. Nước mắt cô trào ra.

“Em… đã không muốn anh mở cửa”, cô thì thầm.

Anh nhìn cô. Ánh mắt không trách.

“Biển dữ thì mình phải vững chứ em”, anh nói nhẹ.

Ngoài kia, gió vẫn gào. Nhưng trong căn nhà sàn nhỏ, ba người ngồi sát lại gần nhau.

Một giờ trôi qua. Rồi hai giờ. Tiếng gió dịu dần. Khoảng bốn giờ sáng, mưa thưa hạt. Biển lặng lại như chưa từng nổi giận.

Khi ánh hồng đầu tiên tỏa ngang đường chân trời, cả ba bước ra ngoài. Bãi cát ướt đẫm, nhưng bầu trời trong đến lạ.

Ông lão buông một tiếng thở nhẹ nhõm. H’Nhiên nhìn sang Thiên Hải. Vết thương trên lưng anh đã được băng lại, nhưng vệt đỏ vẫn thấm qua lớp vải. Cô chạm nhẹ vào đó – lần này không run. Họ cùng bật cười. Tiếng cười nhẹ, trong, như thể đêm qua chỉ là một giấc mơ.

Cơn cuồng phong đã đến. Nhưng nó không cuốn đi cõi trời riêng của họ. Nó chỉ làm cho bầu trời ấy rộng hơn.

Một kỷ niệm nhỏ ở Hải Giang, 2025

TRẦN NHƯ LUẬN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Thơ từ trại sáng tác “Huế quyến rũ”

Trung tuần tháng 4.2026, Liên hiệp các Hội VHNT thành phố Huế đăng cai tổ chức trại sáng tác chủ đề “Huế quyến rũ”. Tạp chí Văn nghệ Gia Lai chọn đăng một số bài thơ của các tác giả sáng tác ở trại…

Ngõ quê thương nhớ

Buổi sáng, ngõ quê thức giấc theo tiếng chổi tre của bà Năm nhà đầu ngõ, cứ soàn soạt, đều đặn vào mỗi lúc mờ sương. Rồi là tiếng kẽo kẹt khi mẹ gánh nước từ giếng về, đôi thùng tôn cũ đong đưa…

Bà Baptiste

Người phụ nữ trẻ này tên là Paul Hamot, con gái của thương gia Fontanelle giàu có trong vùng. Khi cô ấy được mười một tuổi, một biến cố bất ngờ đã xảy ra…