Mùa hạ

(VNGL – Thơ).

Đã qua rồi những sớm xuân tràn đầy nhựa mới

Làm sao có thể cứ mãi đắn đo
thế gian còn nhiều điều bí mật
mở cửa
gieo vui, hương xoài chín

Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh

Bài hát mùa hạ đẩy ta trở về nhanh
trở về tháng ngày chùm quả dại đắng
hai chị em nhìn nhau nhem nhuốc tiếng cười
trở về tháng ngày quả ngọt dưới tán cây
dìu dịu qua tay hương vàng thơm rất khẽ

Bầy ong bay ra từ hàng rào mở hé
từng giọt mật dỗ dành cơn dông
nhè nhẹ vỗ cánh trở về những chiều xa
hoàng hôn mắc lại nơi lối tắt
bên hiên muồn muộn bữa cơm nhà.

TRẦN XUÂN TRỌNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Ngọn gió

Hoa xoan tím ngõ làng em lại đến Trường Sơn
Gió anh vỗ về em trên từng sợi tóc
Gió anh đậu xuống vai em đã nhiều nặng nhọc
Gió anh thổi đời em lại khóc…

Tháng Sáu muộn

Cuối tháng rồi, nắng vẫn rất đang thưa
em đi bộ qua một miền rất vắng
chả can cớ gì đâu, chả việc gì im lặng
cánh đồng rung chuông chiều sẽ nhạt nhòa

Luận đề chữ

Những con chữ xếp hàng chạy trốn
gã tiều phu ngơ ngác cửa rừng
chân trời muộn quả sim già chát
ô trời nào xanh mắt đa đoan

Với cõi vô cùng

Quá khứ nhọc nhằn bỏ lại phía sau
Những sầu tủi vu vơ, những lụy phiền, ngang trái… 
Căn phòng tối tự mình khép lại…
Thắp sáng khung trời an nhiên