Mùa hạ

(VNGL – Thơ).

Đã qua rồi những sớm xuân tràn đầy nhựa mới

Làm sao có thể cứ mãi đắn đo
thế gian còn nhiều điều bí mật
mở cửa
gieo vui, hương xoài chín

Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh

Bài hát mùa hạ đẩy ta trở về nhanh
trở về tháng ngày chùm quả dại đắng
hai chị em nhìn nhau nhem nhuốc tiếng cười
trở về tháng ngày quả ngọt dưới tán cây
dìu dịu qua tay hương vàng thơm rất khẽ

Bầy ong bay ra từ hàng rào mở hé
từng giọt mật dỗ dành cơn dông
nhè nhẹ vỗ cánh trở về những chiều xa
hoàng hôn mắc lại nơi lối tắt
bên hiên muồn muộn bữa cơm nhà.

TRẦN XUÂN TRỌNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa

Về biển

nơi đó không đi sao lại trở về
biển lạnh ngàn bông trắng
mỏng manh chân trời tro bụi hát ca

Lưng mẹ cong theo mùa

mẹ không thể thẳng lưng
vì tình yêu đã uốn cong dáng mẹ
theo mùa, theo con,
theo cả những giấc mơ chưa kịp lớn.