(VNGL – Thơ).
Đã qua rồi những sớm xuân tràn đầy nhựa mới
Làm sao có thể cứ mãi đắn đo
thế gian còn nhiều điều bí mật
mở cửa
gieo vui, hương xoài chín
Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh
Bài hát mùa hạ đẩy ta trở về nhanh
trở về tháng ngày chùm quả dại đắng
hai chị em nhìn nhau nhem nhuốc tiếng cười
trở về tháng ngày quả ngọt dưới tán cây
dìu dịu qua tay hương vàng thơm rất khẽ
Bầy ong bay ra từ hàng rào mở hé
từng giọt mật dỗ dành cơn dông
nhè nhẹ vỗ cánh trở về những chiều xa
hoàng hôn mắc lại nơi lối tắt
bên hiên muồn muộn bữa cơm nhà.
TRẦN XUÂN TRỌNG